Cảm nhận của em về bài thơ Hỏi của Hữu Thỉnh

Hữu Thỉnh là một nhà thơ đặc biệt, luôn đem tâm hồn mình trở về thiên nhiên trong những bài thơ nhẹ nhàng và êm ả. Tuy nhiên, với con mắt của một nghệ sĩ trải qua nửa thế kỷ, ông còn mang đến những triết lý sâu sắc khiến con người dừng lại và suy ngẫm. Bài thơ Hỏi của Hữu Thỉnh cũng thuộc loại như thế, dù nhẹ nhàng và thuần khiết, nhưng nó lại làm chúng ta suy nghĩ. Dưới đây là cảm nhận của mình về bài thơ này.

Hữu Thỉnh – nhà thơ tài hoa

Hữu Thỉnh là một cây bút tiêu biểu của văn học Việt Nam hiện đại. Ông đã viết nhiều và viết hay về cuộc sống ở nông thôn. Thơ của ông đơn giản nhưng vô cùng tinh tế và sâu sắc. Trong suốt cuộc đời làm văn, ông đã góp phần làm phong phú văn học Việt Nam với những tác phẩm lớn như “Thương lượng với thời gian”, “Sang thu” hay “Âm vang chiến hào”. Bài thơ “Hỏi” cũng là một tác phẩm đáng chú ý, được sáng tác năm 1992 và được in trong tập “Thư mùa đông”. Bài thơ này thực sự là một tác phẩm đặc biệt, khiến tên tuổi của ông càng trở nên sâu sắc trong lòng người đọc.

Bài thơ Hỏi và thông điệp sâu sắc

Bài thơ Hỏi của Hữu Thỉnh nói về những cách sống của đất, nước, cỏ thông qua một cuộc đối thoại sáng tạo và mới lạ:

“Tôi hỏi đất: Đất sống với đất như thế nào?

  • Chúng tôi tôn cao nhau
    Tôi hỏi nước: Nước sống với nước như thế nào?
  • Chúng tôi làm đầy nhau
    Tôi hỏi cỏ: Cỏ sống với cỏ như thế nào?
  • Chúng tôi đan vào nhau
    Làm nên những chân trời”

Hữu Thỉnh sử dụng biện pháp nhân hóa và hình thức đối thoại để đưa người đọc vào sự tương tác giữa chúng ta và thiên nhiên. Thông qua đó, chúng ta có thể rút ra những kết luận về cách sống của thiên nhiên: tôn cao nhau, làm đầy nhau và đan vào nhau.

Đối với “đất”, tác giả nhắc đến sự tôn trọng, trân quý lẫn nhau giữa con người. “Đất” tuy thấp bé nhưng luôn đề cao lẫn nhau, bồi đắp cho nhau nên mới có núi, có đồi. Chính con người cũng cần tôn trọng, nâng đỡ và sống với nhau trong cộng đồng. Cuộc sống đầy khó khăn nhưng sẽ trở nên hạnh phúc nếu có những người tốt bên cạnh chúng ta. Trên dòng đời vội vã, chúng ta luôn mong gặp được một tấm lòng ấm áp, một đôi tay chia sẻ. Hữu Thỉnh cho rằng con người cần sống như đất, không đánh đổ lợi ích của chính mình mà sống với cái “ta” chung.

Đến với dòng nước, tác giả lại nhắc đến tình đoàn kết và giúp đỡ gia tăng giữa các cá nhân. “Nước” sống với “nước” bằng cách đan vào nhau. Chẳng ai sinh ra là hoàn hảo, chúng ta cần giúp đỡ và hoàn thiện nhau. Không nên bới móc những điều không hoàn hảo của người khác để tự lợi ích. Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể hoàn thiện bản thân và tỏa sáng dưới ánh mặt trời.

Cuối cùng, Hữu Thỉnh dẫn dắt ta đến câu trả lời của “cỏ” là đan vào nhau. Đan vào nhau, cỏ tạo nên những thảo nguyên xanh mướt. Chính sống đoàn kết giúp con người vượt qua gian nan trong cuộc sống. Như cỏ, khi đơn độc, chúng sẽ dễ bị quật đổ bởi gió lớn. Nhưng khi chúng cùng nhau kết nối, đan vào nhau, chúng trở thành những thảo nguyên rực rỡ. Con người cũng cần đoàn kết, để cùng nhau đạt đến những thành tựu không thể nếu mỗi người đơn độc. Dưới ánh mặt trời, cỏ như đang nhảy múa, mang đến sự hạnh phúc trong cuộc sống.

Tuy có câu hỏi được lặp lại ba lần, nhưng Hữu Thỉnh không đưa ra câu trả lời nào để chúng ta suy nghĩ về cách sống giữa con người. Con người cần sống như đất, như nước, như cỏ. Đó là sống với tôn trọng, giúp đỡ và sống đúng với đạo đức của bản thân. Bài thơ của Hữu Thỉnh là lời nhắc nhở chúng ta hãy sống có trách nhiệm với cộng đồng, sống như thiên nhiên – xanh, đẹp và vững vàng. Đồng thời, nó cũng là lời nhắc nhở đến những cá nhân có cách sống không đúng đạo đức.

Đánh giá chung

Bài thơ Hỏi không chỉ có nghệ thuật sắc sảo thông qua việc sử dụng nhân hóa, phép điệp ngữ và hình thức đối thoại độc đáo, mà còn chứa đựng những suy tư sâu sắc về cuộc sống. Thơ của Hữu Thỉnh tôn vinh lối sống đẹp của con người và cũng là lời nhắc nhở đến những cá nhân sống lệch lạc và thiếu trách nhiệm.

Dù thời gian trôi qua, nhưng vần thơ nhẹ nhàng và hàm súc của Hữu Thỉnh trên cùng những suy tư sâu lắng không bao giờ phai nhạt trong trái tim người đọc. Nó như một dòng suối vô tận, tuôn mãi trong tâm thức, nhắc nhở chúng ta sống đúng với bản ngã của mình.

Trên đây là cảm nhận của mình về bài thơ Hỏi của Hữu Thỉnh. Hy vọng bài viết này sẽ giúp ích cho bạn trong quá trình học tập. Chúc bạn học tốt môn văn!

About The Author