Mỗi bức tranh, mỗi từ ngữ trong đoạn này lại gợi cho người đọc một dòng chảy của tâm trạng đau khổ và số phận không may của cô gái đầu lòng Vương viên. Mỗi ẩn dụ trong hình ảnh mang ý nghĩa tượng trưng về lo lắng và sợ hãi của Kiều. Cánh buồm xa xa ngoằn ngoèo trên cửa bể chiều hôm, như đưa ta vào một hành trình lưu lạc, một khung cảnh mờ ảo:

Hình ảnh tình cảm buồn

Buồn trông cửa bể chiều hôm,
Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa?

Cánh hoa trôi man mác nổi lên và chìm xuống giữa đại dương bao la, tạo nên tâm trạng lo lắng cho số phận bé nhỏ trôi dạt trên những con sóng không định hình:

Buồn trông ngọn nước mới sa,
Hoa trôi man mác biết đi đâu?

Những bông cỏ trong sương sớm vàng úa vươn lên giữa màu xanh chân mây mặt đất, nơi mờ ảo xa xăm, như trạng thái héo úa của cuộc đời:

Buồn trông nội cỏ rầu rầu,
Chân mây mặt đất một màu xanh xanh.

Biển trời dữ dội vang lên tiếng sóng, “ấm ầm” đang vỗ, đang “kêu” và bao quanh ta, như lời kể về nỗi lo lắng, sợ hãi và ám ảnh của Kiều:

Buồn trông gió cuốn mặt duềnh,
Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi.

Mỗi câu thơ, mỗi hình ảnh, từ ngữ miêu tả thiên nhiên và ngoại cảnh mang ý nghĩa và giá trị như một ẩn dụ, một biểu tượng của tâm trạng đau khổ và số phận u ám trong mê cung cuộc đời.

Các từ lặp: thấp thoáng, xa xa, man mác, rầu rầu, xanh xanh, ầm ầm – tạo nên giai điệu u buồn, trầm mặc và đáng sợ. Câu đầu tiên của mỗi khổ thơ, với lời nhắn “buồn trông” được lặp đi lặp lại như một tiếng than oán, tiếng lòng rơi nước mắt, thể hiện tâm trạng chủ đạo của Thúy Kiều khiến cho người đọc cảm động mênh mông.

Bạn hãy tham khảo và chúc bạn học tốt nhé!

About The Author