Trời đã ngả về chiều, mặt trời gần như sắp lặn. Những đàn sếu vẫn đang mài miết bay qua bầu trời. Chúng tôi, những cậu bé lớp ba, sau một ngày chơi thích thú, đang vui vẻ trở về nhà.

Bỗng nhiên, chúng tôi nhìn thấy một cụ già cô đơn ngồi bên vệ đường, dường như mệt mỏi và lo lắng. Không cần ai nhắc nhở, tất cả chúng tôi dừng lại. Tự nhiên, chúng tôi quyết định lại gần cụ hơn. Tôi, đại diện cả nhóm, lịch sự hỏi cụ:

  • Thưa cụ, chúng tôi có thể giúp gì cho cụ không ạ?

Cụ già dường như mệt mỏi và uể oải, nhưng ánh mắt cụ sáng lên những tia ấm áp. Cụ chậm rãi nói:

  • Cảm ơn các cháu, nhưng các cháu không thể giúp ông đâu. Bà lão nhà ông đang nằm bệnh viện, khó lòng qua khỏi. Ông đang chờ xe để đến thăm bà ấy. Dẫu các cháu không thể giúp gì được ông, nhưng ông rất vui vì các cháu có lòng tốt muốn giúp đỡ.

Chúng tôi đứng im lặng với lòng tràn đầy thương cảm. Xe buýt tới, chúng tôi chờ cụ lên xe rồi mới tiếp tục về nhà.

Cảm Xúc Trẻ Thơ

Mặt trời từ từ lùi về phía dãy núi xa xăm. Cuộc chơi của chúng tôi cũng dần tạm ngưng. Trên đường trở về, mọi người đều cười nói vui vẻ. Bỗng nhiên, chúng tôi bắt gặp một ông lão ngồi uể oải dọc vệ đường, khuôn mặt tràn đầy buồn rầu. Tôi vội lên tiếng:

  • Này các bạn, chúng ta hãy đến gặp ông cụ xem có gì chuyện chẳng ổn với ông ấy không?

Rồi, cả nhóm bắt đầu tranh luận:

  • Có lẽ ông cụ bị ốm rồi?
  • Có thể là ông cụ đã mất điều gì đó quan trọng?
  • Đủ rồi, chúng ta hãy hỏi ông cụ sẽ biết chứ.

Đám trẻ chúng tôi vây kín ông cụ. Một người trong nhóm lên tiếng:

  • Thưa ông cụ, chúng tôi có thể giúp gì cho ông ạ?

Ông cụ nhìn chúng tôi với ánh mắt hiền từ và đầy biết ơn, sau đó chậm rãi nói:

  • Cám ơn các cháu nhiều. Nhưng các cháu không thể giúp được ông đâu.

Ông cụ ngưng lại một chút, sau đó tiếp tục với giọng nghẹn ngào:

  • Ông đang rất buồn, các cháu ạ! Bà lão nhà ông đã nằm bệnh viện từ hàng tháng trước. Bà đang bị ốm nặng, khó có thể qua khỏi. Ông ngồi đây chờ xe buýt để đến bệnh viện thăm bà. Dù không giúp được gì nhưng ông rất cảm kích vì các cháu có lòng tử tế. Dù không thể giúp được gì nhưng ông cảm thấy lòng nhẹ nhõm đi một chút.

Nghe ông cụ kể, tất cả chúng tôi đều trầm mặc và không thể nói lời nào. Sau một lát, chiếc xe buýt tới, chúng tôi giúp ông cụ lên xe và nhìn theo chiếc xe cho đến khi nó biến mất sau những cung đường cong. Rồi chúng tôi cùng nhau trở về nhà.

Một Cảm Nhận Chân Thật

Khi mặt trời đã lặn, em và các bạn đã rủ nhau về. Cuộc chơi hôm nay thật vui vẻ. Bỗng nhiên, em nhìn thấy một cụ già đang ngồi trên vệ đường, dường như buồn bã. Em liền nói với các bạn. Một bạn hỏi:

  • Cụ ấy có chuyện gì vậy nhỉ?

Một bạn khác trả lời:

  • Có lẽ cụ ấy đang bị ốm?

Em liền nói:

  • Thôi thì, chúng ta hãy hỏi để biết thôi!

Cả nhóm chúng tôi tiến gần cụ hơn. Em lên tiếng thay mặt cả nhóm:

  • Thưa cụ, chúng em có thể giúp gì cho cụ ạ?

Cụ già thở mạnh, nhưng trong đôi mắt vẫn toả ra ánh sáng ấm áp. Cụ già nói bằng giọng hiền lành:

  • Cám ơn các cháu nhiều. Nhưng các cháu không thể giúp được cụ đâu.

Cụ già tạm ngừng một lát, sau đó nghẹn ngào tiếp tục:

  • Ông rất buồn, các cháu ạ! Bà lão nhà ông đã nằm viện từ vài tháng trước đây. Tình trạng bệnh ngày càng nặng, chắc không còn cách nào khác. Ông ngồi đây chờ xe buýt để đến bệnh viện thăm bà. Dù các cháu không thể giúp được gì nhưng ông vẫn rất biết ơn tấm lòng của các cháu. Dù không có gì nhưng ông cảm thấy nhàn hạ một chút.

Tất cả chúng em đều bồi hồi, không thể nói một lời. Sau một lúc, chiếc xe buýt đến, chúng em nhìn cụ lên xe rồi mới quay trở về.

Xin cảm ơn các em đã đọc câu chuyện “Các Em Nhỏ và Cụ Già” theo lời một bạn nhỏ. Hy vọng rằng các em đã tận hưởng câu chuyện và trân trọng những giá trị tình người mà nó mang lại.

About The Author