Việt Nam – mảnh đất đầy nắng và gió, là nơi sinh sống của những con người dũng cảm và kiên cường. Trong những khó khăn, gian khổ, họ vẫn đứng thẳng hàng, không chịu khuất phục và đấu tranh cho sự tự do và độc lập. Và giữa những hàng tre xanh rợp bóng mát, những câu thơ của nhà thơ Viễn Phương đến với chúng ta, mang đến những cảm xúc sâu lắng về vị cha già – Bác Hồ.

Viếng Lăng Bác – Sự Kính Trọng Vô Hạn

Bài thơ “Viếng lăng Bác” của nhà thơ Viễn Phương, một trong những người viết sớm nhất trong lực lượng văn nghệ giải phóng ở miền Nam thời kỳ chống Mỹ cứu nước. Với những cảm xúc thiêng liêng và sâu sắc, bài thơ này đã tỏa đến chúng ta bao nét xúc động và lòng tự hào của tác giả khi lần đầu tiên đặt chân đến lăng Bác. Hai khổ thơ đầu tiên trong bài là tiếng lòng của nhà thơ trước cảnh vật ngoạn mục ngoài lăng.

Bài thơ được viết vào tháng 4 năm 1976, chỉ một năm sau khi đất nước thống nhất và lăng Bác được khánh thành. Viễn Phương có vinh dự được tham gia trong đoàn cán bộ chiến sĩ miền Nam ra Bắc viếng Bác. Trong những khoảnh khắc lịch sử này, những xúc động, hạnh phúc và nghẹn ngào đã tràn đến, và nhà thơ đã viết bài thơ đầy cảm xúc.

Bài Thơ – Lời Chào Của Tâm Hồn

Bài thơ bắt đầu bằng những lời chào thân thương: “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác”. Những từ đơn giản nhưng ý nghĩa triệu trái tim, như một lời chào gửi sự kính trọng và biết ơn. “Miền Nam” không chỉ là một vị trí địa lý, nó còn mang ý nghĩa lịch sử và tâm hồn. Đối với những người con miền Nam, việc được gặp Bác là niềm mong ước của cả một dân tộc, niềm khát khao sâu sắc trong lòng. Nhà thơ gọi mình là “con” – một cách xưng hô thân thiết nhưng vô cùng kính trọng, để thể hiện tình cảm chân thành và thiêng liêng đối với vị cha già dân tộc.

Hàng Tre Xanh Xanh Việt Nam

Trong bài thơ, nhà thơ sử dụng từ “thăm” thay cho từ “viếng” để diễn tả sự gần gũi và hòa mình cùng với Bác. Một cách nhẹ nhàng, như việc thăm người thân ruột, Viễn Phương đến gặp Bác như đang gặp gỡ một người còn sống. Nhưng trong trái tim nhân dân miền Nam, Bác vẫn sống mãi mãi. Câu thơ “Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam” là một hình ảnh tượng trưng cho con người và dân tộc Việt Nam – mạnh mẽ và kiên cường. “Bão táp mưa sa, đứng thẳng hàng” là sự gắn kết và sức mạnh tinh thần, ý chí và lòng kiên cường, bất khuất của một dân tộc nhỏ bé, không chịu khuất phục trước bất kỳ khó khăn nào.

Những dòng thơ trong “Viếng lăng Bác” đã khơi dậy trong lòng chúng ta những tình cảm đẹp, để nghiêng mình kính cẩn trước vĩ đại và cao đẹp của Bác Hồ. Cảm xúc này sẽ mãi mãi tồn tại trong trái tim mỗi người dân Việt Nam, và những vần thơ này sẽ còn lan tỏa vẹn nguyên qua thời gian, vẹn nguyên trong những trang sách và trong lòng chúng ta.

About The Author