Truyện ngắn “Chữ người tử tù” của Nhà văn Nguyễn Tuân đã thành công khắc họa hình tượng Huấn Cao – một con người tài hoa, có cái tâm trong sáng và khí phách hiên ngang, bất khuất. Qua đó, tác giả thể hiện quan niệm về cái đẹp, khẳng định sự bất tử của cái đẹp và bộc lộ thầm kín tấm lòng yêu nước.

Huấn Cao: Tài hoa và Thiên lương

Huấn Cao là một người tài hoa vượt trội. Ông không chỉ có tài viết chữ rất nhanh và rất đẹp, mà còn có khả năng bẻ khoá và vượt ngục. Huấn Cao tự do trong suy nghĩ và hành động, không sợ trước sự đe dọa của quyền lực. Ông coi thường của cải vật chất và trân trọng thiên lương của người khác. Huấn Cao là một người hướng thiện, có tấm lòng trong sáng và khí phách hiên ngang bất khuất.

Viên quan coi ngục: Tài năng và Thiên lương

Viên quan coi ngục là một người có tác phong dịu dàng và lòng biết trọng người. Ông coi trọng tài năng và có lòng biệt đãi với Huấn Cao. Viên quan là người có tâm hồn nghệ sĩ, biết trân trọng cái đẹp. Ông có thiên lương trong sáng và mong muốn có được nét chữ của Huấn Cao để treo trong nhà. Viên quan là một nhân vật có tài hoa và thiên lương đáng quý trong câu chuyện.

Truyện ngắn “Chữ người tử tù” không chỉ là câu chuyện về tài hoa và thiên lương, mà còn là một tác phẩm nghệ thuật độc đáo. Tình huống truyện độc đáo, cách xây dựng cảnh, khắc họa tính cách nhân vật, ngôn ngữ giàu hình ảnh… tất cả đã tạo nên giá trị nghệ thuật đặc biệt của truyện.

Truyện ngắn “Chữ người tử tù” của Nhà văn Nguyễn Tuân là một tác phẩm văn học đáng chú ý, mang lại cảm nhận sâu sắc về tài hoa và thiên lương, và đồng thời là một tác phẩm nghệ thuật tinh tế.

About The Author