Ngày xửa ngày xưa, Cuội – chú bé nhà ta – sống trên mặt đất như chúng ta. Như bao đứa trẻ khác, Cuội cũng có bố, có mẹ, và luôn tỏ ra chăm chỉ trông sóc trâu cắt cỏ. Một hôm nọ, mẹ Cuội đã mua cho chú một chiếc bánh đa to bằng tay, đủ để Cuội thưởng thức và hát mừng.

Đến khi Cuội đi qua cánh đồng, một con Gấu Đen to béo xuất hiện trước mắt. Gấu lớn quát lớn: “Cúi ngay và đưa bánh cho ta! Ta đang đói đấy!”. Cuội sợ hãi, cầm lấy tấm bánh và chạy trốn. Hai tay cậu bé nắm chặt tấm bánh và giơ lên trời. Gấu hồng hộc đuổi theo, nhưng may mắn là một cơn gió mạnh đã hất Cuội lên cao như một cánh diều.

Gió thổi Cuội lên trời, cao cả vượt qua đỉnh núi, vượt qua mây và gần tới mặt trăng. Cây đa trên đó đã thả xuống một chùm rễ để Cuội bám và leo lên. Từ đó, Cuội sống trên mặt trăng và thường ngồi bên gốc cây đa.

Ở dưới đất, Gấu nhìn thấy mặt trăng và nghĩ rằng đó chính là tấm bánh đa lớn mà Cuội đã mang đi. Gấu rất thèm, và một đêm nọ, nó quyết định leo lên trời để ăn tấm bánh đa trăng đó. Nó leo lên đỉnh núi cao, nhảy lên một đám mây đen và bay theo hướng mặt trăng.

Nhưng khi bóng Gấu và đám mây đen che phủ trăng, người dân dưới đất bắt đầu đập thúng đập mẹt như đổ thóc và gạo để xay, để giã. Gấu thấy đồ ăn nhiều như vậy và nghĩ rằng, “Về dưới đất chắc chắn tìm được bữa ăn no!”. Nó đâm mình xuống đất như một tảng đá, giáng trúng một gốc cây, gãy xương và đau đớn. Nhưng nhờ có mật Gấu – một loại thuốc báu, nó đã hồi phục.

Từ đó, Gấu không dám nghĩ đến việc ăn trăng nữa. Trăng vẫn luôn tròn và sáng. Nhìn kỹ, chú Cuội vẫn ngồi chơi bên gốc cây đa trên mặt trăng. Dường như Cuội đã ăn hết chiếc bánh đa và đang nhớ cha, nhớ mẹ…

Đó là câu chuyện về Gấu Ăn Trăng, một câu chuyện về niềm tin và sự hy sinh. Có lẽ sau khi trải qua những khó khăn, Cuội và Gấu đã hiểu rằng không phải đồ ăn mới là quan trọng nhất, mà là sự chăm sóc và yêu thương từ gia đình và những người thân yêu.

About The Author