Bài thơ “Thu ẩm” của Nguyễn Khuyến là một trong ba bài thơ nổi tiếng về mùa thu, thể hiện cảm nhận về dáng thu và hồn thu trong làng quê đồng bằng Bắc Bộ. Đồng thời, nó cũng phản ánh tâm trạng băn khoăn và u uất của nhà thơ trước tình hình đất nước đau thương.

Dáng thu và hồn thu

Dáng thu và hồn thu trong bài thơ “Thu ẩm” thể hiện qua các câu thơ chân thực và sắc nét. Nhà thơ miêu tả cảnh vật của làng quê nghèo khó vào một đêm thu thấp le te, khiến người đọc cảm nhận sự buồn bã và tối tăm. Ánh đom đóm lập loè chỉ làm ngõ tối càng thêm sâu (khuya).

Một cách tinh tế, nhà thơ tả màu sắc của sương thu như màu khói nhạt phủ quanh lưng giậu, và bóng trăng soi trên mặt ao lăn tăn gợn sóng, tạo nên một không gian đầy mơ hồ và lãng mạn. Sự sử dụng các từ có phụ âm đầu “l” như “lóng lánh” và “loe” làm nổi bật cảnh vật và thể hiện tài năng của Nguyễn Khuyến trong sử dụng ngôn ngữ.

Tâm trạng của nhà thơ

Nhà thơ Nguyễn Khuyến thể hiện tâm trạng u hoài trong bài thơ “Thu ẩm”, thấm đượm vào cảnh vật và hòa hợp với dáng thu, hồn thu của làng quê. Ông cảm thấy buồn bã, day dứt trước tình hình nô lệ của đất nước, nhưng lại không thể làm gì để cải thiện. Ông lựa chọn uống rượu để giải sầu, nhưng thật không ngờ rằng nỗi sầu càng trở nên nặng nề hơn.

Nghệ thuật của bài thơ

“Bài thơ được viết theo thể thất ngôn bát cú Đường luật, tuân theo quy tắc nhưng vẫn tự nhiên và tinh tế. Nguyễn Khuyến sáng tạo trong cách gieo vần và sử dụng từ ngữ, hình ảnh đậm đà tính chất dân tộc.”

Trên cơ sở của những tài năng nghệ thuật ấy, bài thơ “Thu ẩm” đã truyền đạt thành công dáng thu và hồn thu cùng tâm trạng u hoài của nhà thơ. Với tâm hồn chăm chỉ, chúng ta hãy thưởng thức và cảm nhận không gian của bài thơ này.

About The Author