Nhắc đến mất mát, người ta thường tự hỏi làm thế nào chúng ta đã đánh mất một phần của bản thân. Việc suy ngẫm về quá trình này sẽ giúp chúng ta học hỏi và tránh lặp lại sai lầm. Dưới đây là một số nhận xét dựa trên kinh nghiệm cá nhân và quan sát xung quanh.

7 bước dẫn tới việc đánh mất chính mình

1. Kinh tế hàng ngày: Mặc dù chúng ta thường tránh nói về việc kiếm sống, thực tế là nó là một nhu cầu thực tế và gây áp lực lớn cho mọi người. Có nhiều việc chúng ta biết là không đúng nhưng vẫn phải làm, chỉ để kiếm thêm tiền, duy trì cuộc sống của mình và gia đình.

2. Thói xấu lấn lướt: Những thói xấu này dần dần trở thành một phần của cuộc sống hàng ngày. Ban đầu, chúng ta chỉ tự đánh vào mình rằng lần này thôi, sau này sẽ không tái diễn. Nhưng theo thời gian, sự xao lạc trong cuộc sống làm ta ngại ngần thay đổi và tránh xa các rào cản.

3. Kéo nhau xuống cực hình Đôi khi, ta tự an ủi bằng việc nhận ra rằng không chỉ mình mình, mà ngay cả những người có uy tín và trách nhiệm hơn cũng không duy trì được đủ tốt lý tưởng của họ. Đó là lý do nhỏ nhặt này lại trở nên quan trọng.

4. Trở nên chung chung: Nhiều việc mà ta biết không đúng với lương tâm vẫn được thực hiện, bởi vì chúng ta thấy mọi người xung quanh làm thế. Thói quen này dần chiếm lĩnh chúng ta. Chúng ta sợ trở nên đơn độc và còn sợ bị coi là người khác biệt.

5. Tự đánh giá và thất vọng: Ai trong chúng ta cũng muốn biết cách cuộc sống của mình được đánh giá như thế nào, và liệu lòng tốt của mình có được đền đáp. Khi thấy những nỗ lực của mình vô ích và những người tốt như ta bị tổn thương, trong khi những người xấu lại thành công, ta cảm thấy thất vọng và buông tay.

6. Quá trình phân thân: Chắc chắn rằng chúng ta không bao giờ bỏ qua con người lý tưởng trong mình, con người tràn đầy đam mê và nhiệt huyết. Nhưng cuộc sống đã quá phức tạp. Xã hội mong đợi từ chúng ta chỉ là những lời nói chung chung. Vì thế, chúng ta sống ở một bên và nói ở một bên. Điều này khiến chúng ta tự tin hơn trong bóng tối.

7. Nhận ra mất mát: Đến một lúc nào đó, chúng ta nhận ra rằng đã mất mình. Và chúng ta dùng các biện pháp như cầu nguyện, xin xỏ, hay thậm chí mê tín để giải tỏa sợ hãi. Mê tín chỉ là một cách cuối cùng để giữ cho mọi thứ hoạt động suôn sẻ. Đó cũng giống như một loại bảo hiểm!

Quá trình tự đánh mất mình có nhiều góc cạnh khác nhau. Chúng ta chỉ sống một lần trên đời và mất đi những gì không thể lấy lại. Vậy tại sao không học được từ những sai lầm? Đề nghị của tôi là chúng ta nên thẳng thắn với nhau. Tự đánh giá chính xác về bản thân là một phần trong việc xây dựng di sản cho thế hệ sau. Và nếu nhờ đó, những người trẻ có thể tránh được việc mất mình, thì điều đó đã mang lại giá trị.

Image

About The Author