Đại dịch Pháp xâm lược, đàn áp tổ quốc ta, khinh miệt dân ta. Khi Cuộc cách mạng truyền đạt thông điệp kháng chiến của Chủ tịch Hồ, nhiều người nông dân như tôi, cả đời chỉ biết đến lũy tre làng, đã gói ghém, lên đường chiến đấu. Dù không biết đọc, nhưng tâm hồn cách mạng và tình yêu nước đầy nhiệt tình của người nông dân đã cháy bỏng trong chúng tôi.

Khi nhập ngũ, tôi đã gặp nhiều người cùng hoàn cảnh với mình. Tôi là người nông dân từ miền núi khô cằn, khải hoàn đất đá. Nhiều đồng đội cũng là nông dân nghèo như tôi. Quê anh thuộc vùng ven biển, nơi nước mặn, đồng chua. Suốt năm tháng lao động vất vả, đói khổ. Điều này làm chúng tôi thêm gắn bó. Những ngày tháng chiến đấu, đả quân bên đầu súng, đấu tranh bên đồng đội hàng đêm, tất cả những bước chung đã khiến chúng tôi hiểu rõ hoàn cảnh của nhau. Tình đồng đội của chúng tôi gắn kết với lý tưởng độc lập tự do dân tộc và sẵn sàng chiến đấu bên nhau. Hai tiếng “đồng chí” thật thiêng liêng, nó nói lên sự gắn bó của chúng tôi trong cuộc sống quân nhân.

Tôi nhớ lời anh bạn tâm sự: “Anh biết không, ở quê nhà tôi, có cha già, mẹ yếu, vợ dại và con thơ. Khi lên đường chiến đấu, tôi gửi cho bạn tôi người nông dân, bạn ấy cày ruộng, tức giận với cuộc sống nghèo khó. Đúng là tức giận, để lại tất cả để lên đường chiến đấu, nhưng tôi nhớ quê hương, với cái giếng nước bên dưới ngôi nhà, gia đình và bạn bè. Chao ôi, nhớ quá!” Lời của anh bạn cũng là lời của tôi và của những người lính chống Pháp. Tôi cũng nhớ quê hương, nhớ nơi mình sinh sống, nhưng khi đất nước có chiến tranh, làm sao lòng ta có thể yên phận. Hạnh phúc cá nhân không còn ý nghĩa khi đất nước bị xâm lăng. Vì vậy, tôi sẵn lòng chia sẻ với anh bạn những nỗi niềm thầm kín.

Chúng tôi đã cùng nhau trải qua những gian khổ, thử thách trong những năm đầu cuộc kháng chiến chống Pháp. Khi tôi bị sốt rét rừng hành hạ và thiếu thuốc men, anh bạn đã chăm sóc tôi chu đáo, dung hòa trán tôi bằng khăn ướt. Khi tôi rét run, anh bạn đã nhường chiếc chăn duy nhất của mình để tôi giữ ấm. Rồi anh bạn cũng mắc bệnh rét rừng ở Việt Bắc, tôi cũng chăm sóc anh bằng tấm lòng chân thành. Làm sao có thể quên những ngày tháng cơ cực đó! Áo rách vai, quần mảnh vá, chân không giày, nhưng chúng tôi vẫn cười vui, lạc quan. Chúng tôi yêu thương và hiểu nhau rất nhiều. Chỉ cần nắm tay nhau, chúng tôi hiểu rằng mình có đồng chí bên cạnh, sẵn lòng chia sẻ niềm vui và khó khăn, cùng đoàn kết chiến đấu. Nắm tay nhau và động viên nhau vượt qua khó khăn có ý nghĩa hơn bất kỳ lời nói nào.

Kỷ niệm đáng nhớ nhất của tình đồng chí chúng tôi là những đêm phục kích trong rừng sương muối. Chúng tôi đứng cạnh nhau, sẵn sàng chờ đợi đối thủ, tay cầm chắc súng, tinh thần vững vàng vì có đồng đội bên cạnh. Trăng sáng rõ, như chiếc đĩa bạc lung linh trên đầu nòng súng. Mũi súng hướng đâu, trăng cũng theo đến đó. Giữa núi rừng êm đềm, chỉ có chúng tôi: “đôi bạn lính, súng và ánh trăng trên cao”. Chúng tôi như được gắn kết với nhau. Thật tuyệt vời. Tình đồng chí đã tăng thêm sức mạnh cho chúng tôi chiến đấu, quyết tâm đem thắng lợi về cho Tổ quốc.

Chúng tôi cùng nhân dân viết lên những trang sử vàng trong quá trình bảo vệ đất nước. Từ chiến dịch Việt Bắc vào mùa đông đến chiến dịch Điện Biên Phủ vẻ vang, hai tiếng “đồng chí” thiêng liêng, cao đẹp luôn vang lên trên bước đường hành quân của người lính. Quá khứ sẽ qua đi, nhưng lịch sử vẫn còn mãi âm vang hào hùng của một thời kháng chiến. Tinh thần đồng chí, tình yêu nước đã giúp cho những người lính đa phần là nông dân làm nên chiến thắng vẹn toàn. Đó là chân lý, là sức mạnh của dân tộc.

About The Author