Nhà văn Nguyễn Tuân đã để lại một tác phẩm văn học đặc biệt và thành công, mang tên “Chữ người tử tù”. Hãy cùng tìm hiểu về hoàn cảnh sáng tác của tác phẩm này trong bài viết dưới đây!

Nguyễn Tuân – Nhà Văn Tài Hoa

Nguyễn Tuân được coi là nhà văn đa dạng và xuất sắc của văn học Việt Nam thế kỉ 20. Ông đã để lại những tác phẩm tùy bút và ký đậm chất nghệ thuật, phản ánh sự tinh tế, uyên bác và đa diện của tầm nhìn và ngôn ngữ. Việc sử dụng Tiếng Việt một cách sáng tạo và điêu luyện đã làm nên tên tuổi của ông.

Trong giai đoạn trước cách mạng, ông đã viết về những nghệ thuật sống cao quý của con người và niềm đam mê với tài năng và nghệ sĩ trong mọi lĩnh vực. Tác phẩm tiêu biểu nhất của ông trong thời kì này chính là “Chữ người tử tù”.

Sau cách mạng, ông tiếp tục viết văn với tinh thần phục vụ cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, nhưng không bỏ quên vai trò của một nhà văn chân chính. Ông vẫn giữ được cá tính và phong cách riêng biệt của mình trong những trang viết tràn đầy cảm xúc và nghệ thuật, ca tụng quê hương đất nước và ca tụng nhân dân lao động trong chiến đấu và sản xuất.

Tác phẩm “Chữ người tử tù”

“Chữ người tử tù” là một tác phẩm nổi tiếng của Nguyễn Tuân, được đăng trên tạp chí Tao đàn năm 1938 dưới tên gọi ban đầu là “Dòng chữ cuối cùng”. Tác phẩm sau đó được in trong tập “Vang bóng một thời” (1940) và đổi tên thành “Chữ người tử tù”.

Tác phẩm này thể hiện sự kiến tạo và suy ngẫm sâu sắc của Nguyễn Tuân về một nhân vật lý tưởng. Ông muốn tìm hiểu và làm rạng rỡ những cái đẹp và tài hoa bị lãng quên trong cuộc sống. Một số người cho rằng, nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm có nguồn gốc từ Cao Bá Quát – nhà thơ học giả nổi danh, có khí chất cao thượng và chữ viết tuyệt đẹp. Tuy chưa được xác nhận, sự tương đồng giữa hai hình tượng là rõ ràng.

Tình Huống Truyện

“Chữ người tử tù” kể về cuộc đối đầu nghẹt thở giữa viên quản ngục và Huấn Cao – một tên tội phạm bị kết án tử hình nhưng lại sở hữu tài năng và khí chất phi thường. Đây là một tình huống tràn đầy kịch tính, đầy những mâu thuẫn và trớ trêu về thời cơ, địa vị và số phận của các nhân vật.

Vẻ Đẹp Nhân Vật Huấn Cao Chữ Người Tử Tù

Huấn Cao là nhân vật chính trong tác phẩm “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân. Ông là một vị quan học vấn cao, được coi là một anh hùng bị lãng quên trong thời loạn lạc. Nhân cách và tài năng của Huấn Cao được thể hiện qua góc nhìn của hai nhân vật khác: viên quản ngục và thầy thơ lại. Viên quản ngục ngưỡng mộ Huấn Cao như một ngôi sao sáng trong bóng tối, một người có văn võ song toàn và biết cách bẻ khóa và vượt ngục. Thầy thơ lại kinh ngạc trước tài viết chữ đẹp tuyệt trần của Huấn Cao, một nghệ thuật sống cao quý của một con người.

Huấn Cao không chỉ có tài nghệ và khí chất của một nghệ sĩ, một anh hùng, mà còn có một trái tim trong sạch và nhân hậu. Ông không hận thù ai, không oán trách số phận, mà chỉ muốn gửi gắm những lời chân thành và đẹp đẽ cho những người thân yêu.

Phân Tích Nhân Vật Viên Quản Ngục

Viên quản ngục là một nhân vật đặc biệt trong tác phẩm “Chữ người tử tù”. Ông là một con người có tâm hồn đẹp và thiện lương trong một nơi đầy tội ác và bạo lực. Mặc dù sống trong môi trường khắc nghiệt, ông vẫn giữ được tính cách dịu dàng và không bị ảnh hưởng bởi những tiêu cực xung quanh. Nhà văn đã dùng những từ ngữ trữ tình để miêu tả viên quản ngục, làm nổi bật sự khác biệt của ông so với những người xung quanh.

Viên quản ngục có tình yêu và kính trọng đối với cái đẹp. Ông ngưỡng mộ Huấn Cao như một ngôi sao sáng, một người có tài nghệ và khí chất cao thượng. Ông cũng là một người biết hướng thiện, không sợ hãi trước uy quyền và áp bức. Viên quản ngục cúi đầu trước cái đẹp, cái tinh túy, cái thiên lương của Huấn Cao.

Cảnh Cho Chữ Trong “Chữ người tử tù” Có Một Không Hai

Cảnh cho chữ là cảnh đỉnh cao trong tác phẩm “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân, là cảnh “chưa từng có” trong văn học. Cảnh này tạo nên sự đối chiếu kỳ lạ nhưng ẩn chứa ý nghĩa sâu sắc của tác giả.

Cảnh cho chữ diễn ra vào canh ba giữa đêm tối om khi Huấn Cao sắp bị hành quyết. Nơi cho chữ là một buồng giam tối om và bẩn thỉu. Người cho chữ là một tù nhân văn võ toàn tài và người nhận chữ là viên quản ngục khúm núm. Mọi thứ đều trái ngược với những gì thường thấy trong cảnh cho chữ.

Nhưng trong cái khung cảnh ấy, lại hiện lên cái đẹp của nghệ thuật và nhân cách. Huấn Cao viết chữ bằng tâm hồn, tạo ra những nét chữ đẹp tuyệt trần. Ông còn khuyên bảo và dạy bảo viên quản ngục về đạo lý sống. Viên quản ngục thì kính nể và ngưỡng mộ Huấn Cao như một ngôi sao sáng trong bóng đêm. Ông cũng có một tâm hồn thiện lương, mong muốn được học hỏi và tiến bộ.

Cảnh cho chữ là cảnh phản ánh quan điểm nhân sinh của Nguyễn Tuân: Con người luôn có khát vọng về cái đẹp, cái tinh túy, cái thiên lương. Cái đẹp không chỉ tồn tại ở ngoài đời, mà còn tồn tại trong tâm hồn và trong nghệ thuật.

Giá Trị Nội Dung và Nghệ Thuật

Tác phẩm “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân mang đến những giá trị về nội dung và nghệ thuật. Đây là một tác phẩm nghệ thuật cao, phản ánh quan điểm nhân sinh của nhà văn về cái đẹp. Nhà văn đã tạo nên hình tượng Huấn Cao – một người có tài nghệ và tâm hồn đẹp, có khí chất và ý chí bất khuất trước số phận. Tác phẩm cũng thể hiện sự độc đáo và sáng tạo của Nguyễn Tuân trong việc xây dựng cốt truyện, miêu tả cảnh vật, khắc họa nhân vật và tạo không khí trang nghiêm, uy nghi.

Hãy cùng đọc “Chữ người tử tù” để cảm nhận những giá trị nghệ thuật sắc sảo và ẩn chứa trong tác phẩm này.

About The Author