Bình giảng bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy

binh giang bai tho anh trang cua nguyen duy

Bài thơ “Ánh Trăng” của Nguyễn Duy là một tác phẩm nổi tiếng, được viết bởi một nhà thơ đã trưởng thành trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ. Trong bài thơ, tác giả đã đề cập đến trăng như một tấm gương trung thực và tình cảm sâu sắc của mình dành cho vẻ đẹp tự nhiên này.

Trăng là Kỉ Niệm Tuổi Thơ và Chiến Tranh

Trong bài thơ, Nguyễn Duy đã nhắc lại những ký ức đẹp của mình: “Hồi nhỏ sống với đồng, với sông rồi với bể. Hồi chiến tranh ở rừng, vầng trăng thành tri kỉ.” Vầng trăng đã trở thành một phần trong tuổi thơ của tác giả, gắn bó với cánh đồng, dòng sông và biển cả. Khi tác giả ở trong rừng, vầng trăng trở thành “tri kỉ” – người bạn không thể thiếu trên chiến trường. Trăng đã chia sẻ những niềm vui, những khó khăn cùng với tác giả.

Tác giả khắc họa vẻ đẹp tự nhiên của trăng và tình cảm yêu quý và quan trọng của mình đối với nó: “Trần trụi với thiên nhiên, hồn nhiên như cây cỏ. Ngỡ không bao giờ quên cái vầng trăng tình nghĩa.” Trăng có một vẻ đẹp giản dị, tự nhiên như cây cỏ. Vầng trăng trở thành biểu tượng của vẻ đẹp tự nhiên và tình nghĩa thân thiết. Tình cảm thành tri kỉ của trăng và tác giả không bao giờ quên.

Nhớ Vẻ Đẹp Tương Phản Trong Cảnh Đô Thị

Tuy trăng là một nguồn cảm hứng vô tận, nhưng khi tác giả trở về thành phố, môi trường sống của mình đã thay đổi. Trong thời gian sống trong thành phố, những đèn điện và cửa gương trở nên quen thuộc, và vầng trăng trước đây đã trở thành một người lạ đi qua đường. Điều này thể hiện sự thay đổi của môi trường sống và tình cảm của người vô tình.

Ngay khi thành phố mất điện, vầng trăng lại xuất hiện: “Thình lình đèn điện tắt, phòng buyn-đinh tối om, vội bật tung cửa sổ, đột ngột vầng trăng tròn.” Bất ngờ xuất hiện, vầng trăng khiến tâm hồn tác giả xúc động. Ngưa mặt lên và nhìn vầng trăng, tác giả cảm nhận được cảm xúc sâu sắc: “Có cái gì rung rưng, như là đồng, là bể, như là sông, là rừng.” Vầng trăng đã đánh thức mọi kỷ niệm tuổi thơ và những kỷ niệm trong cuộc sống chiến sĩ.

Vẻ Đẹp Tử Tế Của Vầng Trăng

Cuối cùng, trong tứ thơ cuối cùng, Nguyễn Duy đã kể về sự tử tế của vầng trăng: “Trăng cứ tròn vành vạnh, kể chi người vô tình. Ánh trăng im phăng phắc, đủ cho ta giật mình.” Vầng trăng vẫn tồn tại với vẻ đẹp tròn đầy dành cho người vô tình. Vầng trăng đã thể hiện lòng bao dung và sự thủy chung mà không yêu cầu bất kỳ đền đáp nào. Điều này là hình ảnh cao cả của nhân dân, mà Nguyễn Duy và nhiều nhà thơ đồng thời đã phát hiện và cảm nhận trong thời kỳ chiến tranh chống Mỹ.

Bài thơ “Ánh Trăng” của Nguyễn Duy đã gợi lại nhiều xúc cảm cho độc giả bởi cách diễn tả chân thành và sâu sắc của tác giả. Với giọng thơ trầm tĩnh và tứ thơ bất ngờ, bài thơ này đã gợi nhớ lại những kỷ niệm xưa và để lại những suy nghĩ về lòng thủy chung và tình nghĩa.

About The Author