Truyện Kiều là một tác phẩm văn học kinh điển của văn học Việt Nam. Một chủ nhân trong Mộng Liên Đường đã nhận xét rằng: “Tố Như dụng tâm đã khổ, tự sự đã khéo, tả cảnh đã hệt, đàm tình đã thiết, nếu không phải con mắt trông thấu sáu cõi, tấm lòng nghĩ suốt cả nghìn đời thì không tài nào có được bút lực ấy.” Trích đoạn “Kiều ở lầu Ngưng Bích” sẽ làm rõ nhận định trên.

Giới thiệu Truyện Kiều và Mộng Liên Đường chủ nhân

Truyện Kiều là tác phẩm của nhà văn Nguyễn Du, viết về cuộc đời đầy biến cố của cô gái Thúy Kiều. Mộng Liên Đường chủ nhân là một người đánh giá cao tác phẩm này và nhận xét rằng tác giả đã sử dụng tâm đến khổ, tự sự đã khéo, tả cảnh đã hệt, đàm tình đã thiết, và có con mắt trông thấu sáu cõi, tấm lòng nghĩ suốt cả nghìn đời.

Nguyễn Du đã dùng tâm đến khổ để viết Truyện Kiều

Trong câu thơ “Buồn trông cửa bể chiều hôm”, Nguyễn Du đã thể hiện sự buồn bã và tuyệt vọng của Thúy Kiều khi nhìn ra cửa sổ vào buổi chiều tà. Câu thơ này mô tả Thúy Kiều như một người đơn độc giữa biển lớn, không có ai đến bên cạnh. Điều này cho thấy tác giả đã sử dụng tâm đến khổ để diễn tả nỗi đau của nhân vật.

Nguyễn Du đã tự sự đã khéo, tả cảnh đã hệt trong Truyện Kiều

Câu thơ “Bốn bề bát ngát xa trông” miêu tả khung cảnh trước lầu Ngưng Bích từ cái nhìn từ trên cao của Thúy Kiều. Bốn bề là phạm vi rộng lớn, bát ngát là không có giới hạn. Xa trông là nhìn ra xa. Câu thơ này cho thấy Nguyễn Du đã tự sự đã khéo, tả cảnh đã hệt trong Truyện Kiều, khi vẽ nên một bức tranh thiên nhiên đẹp và sinh động.

Nguyễn Du đã đàm tình đã thiết trong Truyện Kiều

Câu thơ “Tin sương luống những rày trong mai chờ” nói về nỗi nhớ thương Kim Trọng của Thúy Kiều. Câu thơ này cho thấy Nguyễn Du đã đàm tình đã thiết trong Truyện Kiều, khi diễn đạt được tình cảm lãng mạn và chung thủy của nhân vật.

Nguyễn Du đã có con mắt trông thấu sáu cõi, tấm lòng suy nghĩ suốt cả nghìn đời để viết Truyện Kiều

Câu thơ “Tấm son gột rửa bao giờ cho phai” nói về tấm lòng hiếu thảo và vị tha của Thúy Kiều khi nhớ về cha mẹ. Câu thơ này cho thấy tác giả đã có con mắt trông thấu sáu cõi, tấm lòng suy nghĩ suốt cả nghìn đời để viết Truyện Kiều, khi phản ánh được những triết lý sâu sắc và nhân đạo trong tác phẩm.

Tổng kết

Truyện Kiều của Nguyễn Du là một tác phẩm văn học xuất sắc, đầy giá trị và sức sống. Nhận định của Mộng Liên Đường chủ nhân đã làm rõ tầm quan trọng của tác phẩm và khẳng định rằng Nguyễn Du đã sử dụng tâm đến khổ, tự sự đã khéo, tả cảnh đã hệt, đàm tình đã thiết, và có con mắt trông thấu sáu cõi, tấm lòng suy nghĩ suốt cả nghìn đời để viết nên tác phẩm đáng ngưỡng mộ này.

color{Lime}{@Ss}

About The Author