Truyện “Chữ Người Tử Tù” của Nguyễn Tuân là một tác phẩm nổi tiếng, đã tạo ra những ấn tượng sâu sắc với nhiều người. Đoạn trích sau đây mô tả một cảnh tượng đầy sắc thái và ý nghĩa.

Một Cảnh Tượng Phong Cách

Một người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang dậm tô nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng phẳng trên mảnh ván. Người tù viết xong một chữ, viên quản ngục lại vội khúm núm cất những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ đặt trên phiến lụa óng. Và cái thầy thơ lại gầy gò, thì run run bưng chậu mực. Thay bút con, đề xong lạc khoản, ông Huấn Cao thở dài, buồn bã đỡ viên quan ngục đứng thẳng người dậy và đĩnh đạc bảo.

Một Tranh Cãi Đầy Trái Tim

Ở đây, yếu tố tương phản nổi bật. Đầu tiên, người tù bị giam cầm, gông xiềng trên cơ thể, nhưng lại có khả năng viết ra những nét chữ tươi đẹp trên tấm lụa. Ngược lại, viên quản ngục, người có quyền lực, lại trở nên gầy gò và run rẩy khi phải cầm chậu mực. Cảnh tượng này tạo ra một sự đối lập sắc nét, khi người tù dường như tỏa sáng qua nghệ thuật, trong khi quản ngục mãi mãi bị ám ảnh bởi cái đen tối của công việc.

Tấm Gương Về Đẹp Và Cuộc Sống

Nguyễn Tuân thông qua lời khuyên của Huấn Cao đối với quản ngục, đã thể hiện quan niệm nghệ thuật của mình. Huấn Cao khuyên quản ngục nên tìm về nhà quê, thoát khỏi công việc hiện tại và tránh xa việc chơi chữ. Từ những lời nói và cử chỉ của quản ngục, ta cảm nhận được sự khẳng định về ý nghĩa của cái Đẹp trong cuộc sống con người.

Truyện “Chữ Người Tử Tù” đã sử dụng những nét đặc sắc nghệ thuật để thể hiện sự tương phản và ý nghĩa của cái Đẹp. Đây là một tác phẩm đáng đọc, mang lại những suy ngẫm sâu sắc về cuộc sống và nghệ thuật.

About The Author