Sài Gòn – thành phố trẻ trung, năng động, với nét đẹp riêng về thiên nhiên và khí hậu, luôn thu hút sự chú ý của mọi người. Và tác phẩm “Sài Gòn tôi yêu” của tác giả Minh Hương đã truyền tải được những cảm xúc đặc biệt về thành phố này.

Đôi nét về tác giả Minh Hương

Minh Hương, người quê ở Quảng Nam, đã có nhiều năm sống ở Nam Bộ. Ông đã viết rất nhiều tác phẩm về thành phố Sài Gòn.

Giới thiệu về tác phẩm Sài Gòn tôi yêu

1. Xuất xứ

Tác phẩm “Sài Gòn tôi yêu” được sáng tác vào cuối tháng 12 năm 1990 và được in trong tập Nhớ Sài Gòn, của NXB Thành phố Hồ Chí Minh.

2. Bố cục

Tác phẩm được chia thành 3 phần:

  • Phần 1: Từ đầu đến “Ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng”. Những ấn tượng ban đầu về thành phố Sài Gòn.
  • Phần 2: Tiếp theo đến “Ngày nay đã leo lên hơn năm triệu”. Cảm nhận về lối sống và tính cách của người Sài Gòn.
  • Phần 3: Còn lại. Tình cảm của tác giả dành cho Sài Gòn.

3. Nội dung

Sài Gòn là thành phố trẻ trung, năng động, có nét hấp dẫn riêng về thiên nhiên và khí hậu. Người Sài Gòn có phong cách cởi mở, bộc trực, chân tình và trọng đạo nghĩa.

4. Nghệ thuật

Ngôn ngữ mộc mạc, giọng văn tự nhiên…tạo nên sự gần gũi và chân thực.

Yêu Sài Gòn, yêu con người

Sài Gòn vẫn trẻ, trong khi tôi thì đã giai đoạn già. So với tuổi đất nước, thành phố này còn trẻ trung. Tôi yêu Sài Gòn với sự tươi mới, sự thay đổi không ngừng. Miễn là những người dân hiện tại và tương lai biết cách yêu thương, chăm sóc và bảo vệ thành phố ngọc ngà này.

Tôi yêu Sài Gòn trong nắng sớm, khi ánh nắng ngọt ngào len lỏi. Tôi yêu khi gió nhẹ mát thổi qua vào buổi chiều. Tôi cũng yêu khi mưa nhiệt đới bất ngờ đến. Tôi yêu cả đêm khuya ồn ào. Tôi thích những con phố náo nhiệt, những chiếc xe đông đúc trong giờ cao điểm. Tôi yêu cả sự yên tĩnh của buổi sáng, với không khí trong lành và những cây xanh bên đường. Sài Gòn đã tạo ra một môi trường sống tuyệt vời cho mọi người.

Có lẽ khi nói quá lên trời cũng không đủ để diễn đạt tình yêu của tôi với Sài Gòn. Trên mảnh đất này, không có người Bắc, không có người Trung, không có người Nam, không phân biệt dân tộc. Tất cả chúng ta đều là người Sài Gòn. Sau một thời gian dài sống ở đây, tôi cảm thấy như sinh ra và lớn lên ở đây. Sài Gòn đã trở thành quê hương của tôi. Thành phố này luôn mở lòng đón chào những người từ khắp nơi đến đây sinh sống. Nếu bạn siêng năng và chịu khó, bạn sẽ được trải nghiệm tình cảm thân thiện như hàng triệu người khác.

Sau gần năm mươi năm sống ở đây, tôi đã thấy phong cách sống đặc trưng của người Sài Gòn. Họ nói chuyện tự nhiên, không dựa vào kịch bản hay tính toán trước. Người Sài Gòn thường thẳng thắn và chân thành.

Những cô gái thời đó có mái tóc dài thoải mái. Đôi khi cột bím, đội nón vải trắng như nón Hướng đạo. Họ mặc áo bà ba trắng, cùng một túi nhỏ duy nhất đính trên áo. Quần đen rộng và giày bố trắng hoặc xăng đan da. Dáng đi khoẻ khoắn, mạnh mẽ. Họ đẹp đơn giản và truyền thống, nhưng cũng rất duyên dáng và tinh tế.

Lúc đó, khi gặp người lớn, các cô gái cúi đầu, chắp hai bàn tay lạy và xá. Đối với bạn bè thì họ cúi đầu và cười. Cười ngậm miệng, cười chúm chím, cười tươi tắn, để lộ vài cái răng hoặc hàm. Đặc biệt là ánh mắt sáng rỡ, thú vị và ngọt ngào.

Sự tiếp xúc với người quen hay người lạ ở Sài Gòn có lẽ mang một chút “cổ xưa”, nhưng cũng không kém phần rõ ràng và dân chủ. Không có vẻ tư thế khúm núm hay giả tạo. Họ không tự ti hay mặc cảm.

Tuy nhiên, trong những giai đoạn khó khăn và biến động của đất nước, các cô gái và những người dân của Sài Gòn không chút do dự, luôn sẵn sàng đương đầu với khó khăn và nguy hiểm. Họ thậm chí còn hy sinh cả tấm lòng và tính mạng trong suốt ba chục năm từ năm 1945 đến 1975.

Sài Gòn là một thành phố hiền hoà và yên bình. Ngày nay, số lượng chim ở Sài Gòn đã ít đi. Mùa chim chỉ có một ít chim nhạn và én trú đông dưới các mái nhà cao tầng, mái đình, mái chùa. Đôi khi chỉ thấy vài chú quạ, sáo và vài chú vành khuyên. Những loài chim hiếm hoi này cũng đang dần trở nên hiếm thấy. Trước đây, có rất nhiều chim cố, chim vạc sống trong các công viên và cây cối của thành phố. Nhưng bây giờ, những kẻ không chú trọng đến môi trường sống và đối phó bất cứ quy định bảo vệ thiên nhiên nào đang sử dụng súng để bắn giết chim và dơi ở thành phố.

Thành phố ngày càng cạn kiệt chim chóc. Nhưng cũng có những người đã nhận ra điều này. Sài Gòn là một thành phố rộng lớn và thân thiện, nơi rất thuận tiện cho những người đến từ khắp nơi sinh sống. Hiện nay, số lượng người ở Sài Gòn đã vượt qua con số năm triệu.

Vì thế, tôi yêu Sài Gòn và yêu tất cả những người sống ở đây. Đây là một mối tình dai dẳng, bền chặt. Tôi yêu thành phố này vô cùng và mong rằng mọi người, đặc biệt là các bạn trẻ, cũng có thể yêu Sài Gòn như tôi yêu.

About The Author