Mỗi giọt mật thành đòi vạn chuyến ong bay. Vạt áo của triệu nhà thơ không bọc hết vàng mà đời rơi vãi. Cuộc sống là cánh đồng màu mở để cho thơ bén rễ sinh sôi. Thơ ca mang đến cho con người những điều kỳ diệu. Thi ca là một tôn giáo không kì vọng. Thơ là âm nhạc của tâm hồn, nhất là những tâm hồn cao cả, đa cảm. Thơ là viên kim cương lấp lánh dưới ánh mặt trời. Thơ là thần hứng. Thơ là ngọn lửa thần. Thơ ca là niềm vui cao cả nhất mà loài người đã tạo ra cho mình. Thơ trước hết là cuộc đời sau đó mới là nghệ thuật. Thơ là cái nhụy của cuộc sống, nên nhà thơ phải đi hút cho được cái nhụy ấy và phấn đấu làm sao cho cuộc đời của mình cũng có nhụy. Bài thơ anh, anh làm một nửa mà thôi. Còn một nửa để mùa thu làm lấy. Cái xào xạc hồn anh chính là xào xạc lá. Nó không là anh nhưng nó là mùa. Đối với nhà thơ thì cách viết, bút pháp của anh ta là một nửa việc làm. Dù bài thơ thể hiện ý tứ độc đáo đến đâu, nó cũng nhất thiết phải đẹp. Không chỉ đơn giản là đẹp mà còn đẹp một cách riêng. Đối với nhà thơ, tìm cho ra bút pháp của mình – nghĩa là trở thành nhà thơ. Thơ chỉ bật ra trong tim khi cuộc sống đã thật tràn đầy. Làm thơ là cân một phần nghìn milligram quặng chữ. Một câu thơ hay là một câu thơ có sức gợi. Cái kết tinh của mỗi vần thơ và muối bể. Muối lắng ở ô nề, thơ đọng ở bể sâu. Hình thức cũng là vũ khí. Sắc đẹp câu thơ cũng phải đấu tranh cho chân lí. Đời thi sĩ là thơ, như đời một nông dân là lúa. Nhan sắc của viên ngọc ư! Có khi là nhiệm vụ nó đấy rồi. Câu thơ phải luôn bất ổn và xôn xao. Không thể nằm yên mà ngủ được nào. “Ta là ai?” Như ngọn gió siêu hình. Câu hỏi hư vô thổi nghìn nến tắt. “Ta vì ai?” Khẽ xoay chiều ngọn bất. Bàn tay người thắp lại triệu chồi xanh. Thi sĩ là con chim sơn ca ngồi trong bóng tối hát lên những tiếng êm dịu để làm vui cho sự cô độc của chính mình. Để trong lòng là chí, ngụ ra ý là thơ. Người có sâu, cạn cho nên thơ mờ có tỏ, rộng hẹp khác nhau. Người làm thơ không ngoài lấy trung hậu làm gốc, ý nghĩa phải hàm súc, lời thơ phải giản dị. Thơ là một bức họa để cảm nhận thay vì để ngắm. Thơ ca làm cho tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời trở thành bất tử. Thơ là rượu của thế gian. Trong tâm hồn của con người đều có cái van mà chỉ có thơ ca mới mở được. Trên đời có những thứ chỉ giải quyết được bằng thơ. Nhà thơ, ngay cả các nhà thơ vĩ đại nhất cũng phải đồng thời là những nhà tư tưởng. Thơ là chuyện đồng điệu. Thơ là tiếng gọi đàn. Thơ là sự thể hiện con người và thời đại một cách cao đẹp. Thơ sinh ra từ tình yêu và lòng căm thù, từ nụ cười trong sáng hay giọt nước mắt đắng cay. Thơ ca là tiếng hát của trái tim, là nơi dừng chân của tinh thần, do đó không đơn giản mà cũng không thần bí, thiêng liêng… Thơ ca chân chính phải là nguồn thức ăn tinh thần nuôi tâm hồn phát triển, nó không được là thứ thuốc phiện tinh thần êm ái, nhỏ nhen mà độc hại… Tôi thu thập hình tượng như con ong hút mật vậy. Một con ong phải bay một đoạn đường bằng sáu lần xích đạo trong một năm ba tháng và đậu trên bảy triệu bông hoa để làm nên một gam mật. Những câu thơ lấp lánh như những tấm huy chương. Thơ là bà chúa của nghệ thuật. Thơ là tiếng nói của tri âm. Giọng ca buồn là thích hợp nhất cho thơ. Thơ ca phải say mới thích. Từ bao giờ cho đến bây giờ, từ Hômerơ đến kinh thi, đến ca dao Việt Nam, thơ vẫn là một sức đồng cảm mãnh liệt và quảng đại. Nó đã ra đời giữa những vui buồn của loài người và nó sẽ kết bạn với loài người cho đến ngày tận thế. Thơ chính là tâm hồn. Thơ là thơ đồng thời là họa, là nhạc, là chạm khắc theo một cách riêng. Thơ là tiếng lòng. Thơ là thư kí chân thành của trái tim. Thơ hay là thơ giản dị, xúc động và ám ảnh. Để đạt được một lúc ba điều ấy đối với các thi sĩ vẫn còn là điều bí mật. Thơ là sự thể hiện con người và thời đại một cách cao đẹp. Bài thơ hay là bài thơ đọc lên không còn thấy câu thơ mà chỉ còn thấy tình người và tôi muốn thơ phải thật là gan ruột của mình. Hãy hát lên khi mỗi mảnh hồn anh là một sợi dây đàn. Thơ là hiện thực, thơ là cuộc đời, thơ còn là thơ nữa. Thơ cũng như nhạc có thể trở thành một sức mạnh phi thường khi nó chinh phục được trái tim của quần chúng nhân dân. Câu thơ hay là câu thơ có kahr năng đánh thức bao ấn tượng vốn ngủ quên trong kí ức của con người. Thơ ca bắt rễ từ lòng người, nở hoa từ từ ngữ. Mỗi chữ phải là hạt ngọc buông xuống trang bản thảo. Hạt ngọc mới nhấy của mình tìm được do phong cách riêng của mình mà có. Thơ là tiếng nói hồn nhiên nhất của tâm hồn con người trước cuộc đời. Thơ là cây đàn muôn điệu của tâm hồn, của nhịp thở con tim. Xưa nay thơ vẫn là cuộc đời, là lương tri, là tiếng gọi con người hãy quay về bản chất thực của mình để vươn lên cái chân, thiện, mỹ, tới tầm cao của khát vọng sống, tới tầm cao của giá trị sống. Thơ là tâm hồn, tình cảm. Nó diễn đạt rất thành công mọi cung bậc tình cảm đa dạng và phong phú của con người: niềm vui, nỗi buồn, sự cô đơn, tâm trạng chán chường, tuyệt vọng, nỗi trăn trở, băn khoăn, sự hồi hợp, phấp phỏng, một nỗi buồn vu vơ. Một nỗi niềm bâng khuâng khó tả, một sự run rẩy thoáng qua, một phút chốc ngẩn ngơ… Có những tâm trạng và cung bậc tình cảm của con người chỉ có thể diễn đạt bằng thơ. Chính vì thế thơ không chỉ nói hộ lòng mình, thơ còn là sự an ủi, vỗ về, động viên khích lệ người ta đứng dậy đi tới. Thơ ca đồng thời song hành với con người chức năng thức tỉnh lương tri đang ngủ. Cũng như nụ cười và nước mắt, thực chất của thơ là phản ánh một cái gì đó hoàn thiện từ bên trong. Thơ phát khởi trong lòng người ta. Hãy xúc động hồn thơ cho ngọn bút có thần. Sáng tác thơ là một việc do cá nhân thi sĩ làm, một thứ sản xuất đặc biệt và cá thể. Anh phải đi sâu vào tâm hồn cá biệt của anh để nói cái to tát của xã hội, cái tốt đẹp của chế độ, để tránh cái khô khan, nhạt nhẽo, anh phải có cá tính, anh phải trau dồi cái độc đáo mà công chúng rất đòi hỏi. Nhưng đồng thời anh phải đấu tranh để cái việc sự sáng tạo không trở thành anh hùng chủ nghĩa. “Cái cảm hoá được lòng người chẳng gì trọng yếu bằng tình cảm, chẳng gì đi trước được ngôn ngữ, chẳng gì gần gũi bằng âm thanh, chẳng gì sâu sắc bằng ý nghĩa. Với thơ, gốc là tình cảm, mầm lá là ngôn ngữ, hoa là âm thanh, quả là ý nghĩa”.

About The Author