Quê hương tôi có một con sông màu xanh biếc
Nước trong như gương, phản chiếu mái tóc của hàng trám
Tâm hồn tôi là một buổi trưa êm đềm
Nắng rọi xuống lòng sông thoảng hương

Không biết sông giữ bao lâu, bao thuở
Giữ bao nhiêu kỷ niệm trên dòng chảy?
Ôi con sông đã được tôi tắm suốt đời!
Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ
Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ
Sông miền Nam yêu dấu Việt Nam

(Trích từ bài thơ “Nhớ con sông quên hương” – Tế Hanh)

About The Author