Dương thu Hương đã viết cuốn tiểu thuyết Những thiên đường mù, mở đầu bằng câu chuyện về bà Vêra và cô bé Hằng. Chương đầu tiên của cuốn sách đưa ta vào một thế giới đầy cảm xúc và tình cảm.

Một cuộc điện báo

Bức điện từ bà Vêra đánh thức tôi vào lúc chín giờ sáng. Tôi nhận ra rằng mình bị ốm nặng và được bà Vêra nhắc nhở rằng, tôi là một người thiếu may mắn. Mặc dù bà đã nói điều đó một cách khó nghe, nhưng có lẽ đó là sự thật. Nhìn vào tấm thân gầy guộc của tôi, tôi cảm thấy mình là một người không may mắn.

Hành trình đến Matxcơva

Sau khi nhận được điện báo của bà Vêra, tôi quyết định tới Matxcơva để chăm sóc ông cậu bị ốm. Mặc dù tôi cũng vừa mới bình phục sau cơn viêm phế quản, nhưng tôi vẫn phải đi. Tôi cảm nhận được sự buồn bã và nhớ nhà, nhưng tôi không thể từ chối trách nhiệm của mình.

Hành trình đầy cảm xúc

Trên đường đến Matxcơva, tôi gặp một người phụ nữ đặc biệt. Với mái tóc vàng hoe quấn tròn trên đầu, bà ta thu hút sự chú ý của tôi. Mặc dù đã xin lỗi, nhưng bà ta chỉ lướt qua một cách nhanh chóng. Tôi không thể quên vẻ thanh lịch và quyến rũ của bà ta.

Máy đọc sách: Trải nghiệm mới lạ

Trong chuyến tàu, tôi cảm thấy mình như đang sống trong một cuộc sống khác, nhờ những trang sách tôi đã đọc. Máy đọc sách của tôi giúp tôi đắm chìm vào những câu chuyện hấp dẫn và thư giãn. Tôi đã chọn một cuốn sách hát và thấy mình lạc vào một thế giới khác xa. Tiếng hát trong cuốn sách đã làm tôi cảm nhận được sự lạnh lẽo của không gian xanh và hình dung về quê hương.

Xa nhà, nhớ nhà

Hình ảnh mái nhà sụp đổ và mùi mưa trên tấm tôn đã khuấy động trong tôi những kỷ niệm về quê hương. Tôi nhớ như in những con thuyền giấy trắng được thả xuống những dòng nước đen nhơ của ngõ nhỏ. Tôi nhớ mùi hương từ bụi nhài và bụi cỏ trên phố cũ. Nhưng đến cảnh nhà mẹ tôi bị sụp lở và ánh mắt u uất của bà tôi, tôi cảm thấy oán hận với chính mình vì đã từ chối giúp đỡ ông cậu tôi.

Sự chờ đợi

Trước khi tôi rời khỏi phòng gác dan, bà Vêra đã cho tôi mượn một tấm khăn len đẹp. Dẫu không cần thiết, tôi cảm thấy biết ơn và trân trọng tấm khăn đó. Trên tàu, tôi đã lạc vào những trang sách và trải nghiệm một cuộc sống mới. Mặc dù còn xa xa những cảm xúc về nhà, tôi không thể ngăn mình khóc. Tôi chỉ mong mình có thể sống được như nguyện vọng của mẹ tôi.

Cuộc hành trình đến Matxcơva đã cho tôi thấy được ý nghĩa của việc đọc sách và trải nghiệm văn học. Dù đôi khi xa xa, nhưng những trang sách vẫn giúp chúng ta tìm lại những kỷ niệm và cảm xúc của mình.

About The Author