Dòng sông làm say đắm lòng người bởi nước trong xanh và tinh khiết. Nước sông soi bóng trời xanh và mây trắng. Vào ban đêm, mặt nước phản chiếu ánh sao lung linh, tạo nên cảnh quan huyền ảo và thơ mộng. Dòng sông đẹp ấy là con non của bà mẹ Suối Nguồn.

Dòng sông lớn lên và từ biệt mẹ đi ra thế giới. Bà mẹ Suối Nguồn theo con tiễn đưa tới cánh rừng đại ngàn. Nhìn con yêu đi xa, mẹ Suối Nguồn dặn dò:

  • Hãy cố gắng lớn lên thành người anh em tốt. Đừng quên ghé thăm mẹ nhé!

Từ lúc ấy, lòng mẹ Suối Nguồn trở nên lo lắng. Bà tưởng tượng về những vách đá dữ dội và những vực thẳm con phải vượt qua: “Ôi đứa con yêu của mẹ”. Mẹ Suối Nguồn thầm nghĩ.

Dòng sông vẫn trôi đi một cách bình thản. Phía trước là những điều mới lạ và hấp dẫn đang chờ đón. Mỗi bước đi, tầm nhìn của dòng sông mở rộng hơn.

Dòng sông mê mải khám phá những miền đất mới, cách xa mẹ Suối Nguồn nhiều ngày đường.

Cho đến ngày gặp biển, dòng sông mới nhớ mẹ Suối Nguồn. Thường thì khi người ta nhận ra tình mẹ, lòng thương mẹ thì đã quá muộn: “Ước gì ta được trở về thăm mẹ một lần”. Dòng sông tràn đầy lệ.

Từ trên cao, một đám mây lớn nhẹ nhàng bay xuống. Đám mây hiền lành mỉm cười thông cảm:

  • Bạn thân mến, đừng buồn. Tôi sẽ giúp bạn. Hãy bám chặt vào cánh mây của tôi.

Đám mây trở nên nặng trĩu với những giọt nước nhỏ bám trên mình. Đám mây đưa bạn về gần nguồn gốc. Khi đã thấy rừng đại ngàn xa xăm, đám mây lắc cánh nhẹ nhàng:

  • Đây là chỗ chia tay bạn nhé. Hãy về thăm và xin lỗi mẹ Suối Nguồn. Không có gì trên đời này sánh được với tình yêu của mẹ.

Những giọt nước lấp lánh rơi xuống. Nhanh chóng trở thành một cơn mưa dồn dập.

Bà mẹ Suối Nguồn nhìn thấy bóng dáng đứa con yêu quý. Bà vui mừng chào đón con. Hai mẹ con ôm nhau, hạnh phúc và xúc động tột cùng.

(Nguyễn Minh Ngọc)

Khoanh tròn chữ “H” trước câu trả lời đúng.

About The Author