Phân tích khổ thứ hai bài thơ Đồng chí

Phân tích khổ thứ hai bài thơ Đồng chí

Những bài thơ mang trong mình những tình cảm chân thành và sâu sắc về tình đồng chí luôn khiến ta cảm thấy xúc động. Bài thơ Đồng chí của tác giả Chính Hữu không chỉ là một bức tranh sống động về cuộc sống gian khổ trên chiến trường mà còn là một ca khúc tình đồng đội, lòng trung thành và tình yêu quê hương.

Hiểu về bài thơ

Mở bài

Trước khi đi sâu vào phân tích, hãy cùng nhau tìm hiểu về nội dung và nghệ thuật của bài thơ Đồng chí. Bài thơ là một cuộc gặp gỡ đầy cảm xúc giữa hai người lính trên chiến trường. Qua từng câu thơ, ta cảm nhận được sự gắn bó, lòng hi sinh và lòng trung thành của họ với quê hương.

Ruộng nương anh gửi bạn thân cày
Gian nhà không mặc kệ gió lung lay
Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính.
Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh
Sốt run người, vừng trán ướt mồ hôi.
Áo anh rách vai
Quần tôi có vài mảnh vá
Miệng cười buốt giá
Chân không giày
Thương nhau tay nắm lấy bàn tay!

Thân bài

Bài thơ Đồng chí không chỉ là một tấm gương về tình đồng đội mà còn là hình ảnh về những khó khăn, gian truân trong cuộc sống của những người lính. Họ đã đối mặt với sự cứng nhắc của thiên nhiên, những cơn rét đậm đặc và những ngày đêm đầy biến động.

Những người lính này không chỉ là bạn tri âm, tri kỉ mà còn là những người anh em khác máu chung. Họ đến từ những vùng quê nghèo đói và đã chọn lựa hy sinh bỏ lại tất cả để đấu tranh cho tự do và độc lập của Tổ quốc.

Ruộng nương anh gửi bạn thân cày
Gian nhà không mặc kệ gió lung lay
Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính.

Hoàn cảnh của anh cũng giống tôi. Ta gửi lại ruộng nương để giúp đỡ bạn thân, “Gian nhà không mặc kệ gió lung lay”. Hình ảnh “gian nhà không" kết hợp với từ láy “lung lay” ở cuối câu thơ giúp ta cảm nhận được sự trống trải, khô khan của một gia đình vắng người trụ cột.

Người lính cũng hiểu điều đó, lòng anh cũng lưu luyến muốn ở lại. Nhưng đứng trước cảnh xâm lăng, là một người con của Tổ quốc, anh đã đặt lòng yêu nước lên trên tất cả. Đặt nghĩa chung lên trên tình riêng. Hai chữ “mặc kệ” đã thể hiện thái độ lên đường thật rõ ràng, dứt khoát. Nó gợi cho ta nhớ đến hình ảnh những anh Vệ quốc đoàn trong bài “Đất nước” của Nguyễn Đình Thi: “Người ra đi đầu không ngoảnh lại / Sau lưng thèm nắng lá rơi đầy”.

Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính
Hình ảnh ẩn dụ “giếng nước gốc đa” thường được sử dụng trong ca dao để nói về quê hương làng xóm. Nhà thơ đã vận dụng tài tình chi tiết ấy, kết hợp với phép nhân hóa để gợi tả cảm giác phía sau người lính còn cả một gia đình, một hậu phương vững chắc đang chờ đợi. Chính cái thâm tình với hậu phương ấy đã biến thành động lực để người lính chiến đấu, không chỉ vì độc lập tự do cho Tổ quốc, mà còn để giải phóng quê hương. Và ở đây, nơi chiến trường những người lính lại tìm được những tình cảm ấm áp và hồn hậu của quê nhà trong người bạn đồng chí của mình. Họ soi vào nhau, thấu hiểu và đồng cảm về tất cả.

Bài thơ không chỉ tập trung vào khổ khăn và gian khó mà còn tô điểm bằng những nét tích cực. Ngay cả trong hoàn cảnh khắc nghiệt, họ vẫn giữ được niềm tin và lòng lạc quan. Họ đã học cách yêu thương và chia sẻ với nhau, tạo nên một sức mạnh vô hạn.

Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh
Sốt run người, vừng trán ướt mồ hôi.
Áo anh rách vai
Quần tôi có vài mảnh vá
Miệng cười buốt giá
Chân không giày

Thương nhau tay nắm lấy bàn tay!

Kết bài

Bài thơ Đồng chí đã thành công trong việc khắc họa sự gắn bó và tình đồng đội trên chiến trường. Từ những chi tiết sơ khai như ruộng nương, gian nhà rách vá, đôi chân không giày, ta cảm nhận được sự hy sinh, lòng trung thành và tình yêu quê hương của những người lính.

Bài thơ Đồng chí không chỉ là một bức tranh sống động về quá khứ gian khổ mà còn là biểu trưng cho lòng đoàn kết, tình đồng chí và tình yêu thương trong cuộc sống. Qua những dòng thơ tuyệt vời, chúng ta được nhìn thấy sức mạnh của tình đồng chí và sự hy sinh bền bỉ của những người lính.

Với bài thơ Đồng chí, ta nhớ về quá khứ và cảm nhận được hình ảnh đẹp về tình yêu quê hương, tình đồng chí và lòng trung thành.

About The Author