Xuân Diệu – một nhà thơ nổi tiếng trong phong trào thơ mới, đã để lại dấu ấn đậm nét trong văn học Việt Nam. Một trong những tác phẩm nổi bật của ông là bài thơ “Vội vàng”, thể hiện tình yêu cháy bỏng của tác giả với thiên nhiên và sự ham muốn thưởng thức trọn vẹn tuổi trẻ.

Bài thơ ngay từ tiêu đề đã thể hiện tư tưởng của tác giả trước dòng chảy của thời gian. Ông sống nhanh và muốn nắm bắt vẻ đẹp thiên nhiên trong lòng mình, để thực hiện những điều không hợp lý như tắt nắng, buộc gió chỉ để níu kéo vẻ đẹp của thiên nhiên. Thời gian trôi là dòng chảy không ngừng, và tuổi trẻ trôi qua là quy luật của cuộc sống.

Khổ thơ đầu tiên đã thể hiện khát vọng sống mãnh liệt, sống vội vàng để tận hưởng trọn vẹn vẻ đẹp từ thiên nhiên như ong bướm, yến anh, một khoảng thời gian tươi đẹp nhất, gắn bó với nhau không xa rời, đó chính là tình yêu đôi lứa ngọt ngào, hạnh phúc.

Nếu khổ thơ đầu tiên tác giả muốn thưởng thức hết vẻ đẹp thiên nhiên, tận hưởng từng khoảnh khắc, thì trong khổ thơ thứ hai, tác giả đã lý giải vì sao ông có tư tưởng như vậy. Ông cảm nhận rõ ràng rằng thời gian trôi qua, mùa xuân cũng sẽ qua, tới khi tuổi trẻ mất đi. Thiên nhiên cũng không thể tránh khỏi sự tàn phai theo thời gian.

Thời gian chia phôi, khiến tất cả mọi vật trong thiên nhiên phải tàn phai. Cơn gió không còn lơ lửng trong lá xanh tươi, chim không còn hót vui vẻ. Toàn bộ là những cảm xúc của tác giả trước sự trôi qua của thời gian, cuộc sống.

Tuy nhiên, tác giả không tiếc nuối cho mình, mà tiếc nuối cho tuổi trẻ. Ông hối thúc mọi người sống vội vàng, không để tuổi trẻ trôi qua mà quên đi thực tại. Tác giả gợi nhắc mọi người hãy sống hết mình, đam mê cháy bỏng cho từng phút giây của cuộc sống.

Nhờ ý thức sâu xa về sự sống, Xuân Diệu đã thể hiện một quan niệm nhân sinh rất tiến bộ về thời gian, về mùa xuân và tuổi trẻ của tác giả. Thông qua bài thơ, ông truyền đạt thông điệp sống vội vàng, sống hết mình để tận hưởng cuộc sống trọn vẹn và ý nghĩa.

About The Author