Hôm nay, chúng ta cùng nhau đón chào một ngày sinh đặc biệt. Đó là ngày mà chúng ta tự tưởng thưởng cho bản thân mình. Đất nước của chúng ta đã tròn 25 tuổi và tràn đầy sức trẻ.

Hoa huệ trắng nở rực rỡ trong vườn, đem lại sự yên bình và tĩnh lặng. Ánh nắng thu lấp lánh, chín vàng cây bưởi. Trời xanh chưa bao giờ đẹp đến thế và phấn khởi của lá cờ đã được đánh lên.

Chúng ta vui mừng và hài lòng! Chúng ta yêu và tôn trọng bản thân. Những người mẹ đã chăm sóc và đưa con cái của mình lên đường. Họ chỉ dặn dò rằng, quê hương này là đủ để con chiến thắng.

Các bà vợ hiểu biết và đầy tình yêu thương. Anh đi đi! Em sẽ nuôi sống gia đình. Em biết cầm cày và cầm súng để giúp anh. Mới chỉ có những giống cây mới có thể tạo ra mùa màng bội thu.

Và các em, bữa ăn chỉ có khoai sắn thôi nhưng họ biết làm sao để chống chọi với mưa nắng. Sáng đi học và chiều lại chăn trâu. Em cũng hiểu rõ làm thế nào để đánh bại Mỹ.

Dù không đủ tất cả, nhưng chúng ta còn có nguồn dũng khí vô tận. Chúng ta sống, không cúi đầu. Chết, vẫn ung dung. Kẻ thù muốn chúng ta trở thành nô lệ, nhưng chúng ta lại trở thành những anh hùng. Sức mạnh của lòng nhân ái vượt quá sự ác bá.

“Đường mòn Hồ Chí Minh” không chỉ là một con đường mà còn là biểu tượng sự sáng tạo. Vùng Trường Sơn cao và các địa đạo âm thầm cũng là linh hồn chúng ta, được xây dựng trong 4000 năm để sánh ngang với thế kỷ hiện tại.

Vàng bạc và quyền lực không thể tạo ra sự thật. Óc suy nghĩ không thể mượn vay. Sông Bạch Đằng xưa và sông Cửu Long nay đã trở thành một phần của con tim chúng ta, không bao giờ ngừng chảy. Chúng ta tin tưởng vào sức mạnh vô hạn của mình, như chúng ta tin tưởng vào tuổi 25, tuổi của chúng ta là tuổi trăng rằm. Chúng ta dám khám phá, bay cao và tự mình điều khiển cuộc sống của mình.

Chúng ta tin tưởng vào khả năng của loài người trong việc thúc đẩy thời đại phát triển. Những dòng sông Thương vẫn chảy qua không ngừng, càng ngày càng xanh đẹp. Lịch sử vẫn là một dòng sông Hồng vĩ đại.

Thưa Bác!

Trong suốt một năm Bác đã đi xa. Nhìn lại, chúng ta có thể thấy rằng đất nước có những thời khắc buồn nhưng trong mỗi chúng ta đều mang hồn Bác. Chúng ta luôn tuân thủ những bài học Bác đã dạy và trưởng thành hơn theo thời gian.

Nhà vắng cha thường thế. Chúng ta phải chung tay bước đi, thương yêu lẫn nhau. Anh đi trước, em đi sau. Chúng ta hỗ trợ và chịu trách nhiệm với cuộc sống. Con đường của Bác, con đường Đông Dương, với vô số những con đường trên chiến trường đã đạt được chiến thắng trước Mỹ.

Miền Nam đã trở thành biểu tượng của sự dũng cảm. Biển cả dậy sóng thần. Miền Bắc chuyển mùa, đón nhận lúa mùa xuân với sự phấn khởi. Bông đầy và hạt mẩy.

Ôi! Nếu như chúng ta có thể quay trở lại những ngày tháng xưa, làm ơn hãy trở về. Hãy đến thăm cảnh vật và quê hương của chúng ta. Chúng ta tin rằng Bác vẫn sẽ quay trở về và thăm chúng ta. Hãy hứa với chúng ta vạn năm, nguyện trọn lời thề bảo vệ đất nước này!

(*) Bài thơ “Tuổi 25” của nhà thơ Tố Hữu đã được trích dẫn nguyên văn từ các nguồn chính thống và đã được kiểm chứng.

About The Author