Nhìn qua cuộc sống hiện tại, con hổ nhớ về rừng xanh hùng vĩ. Ngăn cản trong căn nhà sắt, con trở thành đồ chơi. Con căm hờn và uất hận muốn nghiền nát mọi thứ. Con nằm dài, nhìn ngày tháng trôi qua chầm chậm. Nhìn lũ người khác ngạo mạn, ngẩn ngơ, con chỉ cười nhạo bởi họ không hiểu được vẻ uy nghiêm linh thiêng của rừng sâu. Nhưng bây giờ, con bị nhục nhằn và bị giam cầm, để trở thành tình tiết lạ mắt trong vườn bách thú. Con chịu đắng cay bên những con gấu dở hơi, cùng với cặp báo chuồng vô tư lự. Nhưng con sống mãi trong lòng nhớ thương. Nhớ những ngày xưa, khi con tự do tung hoành. Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cây già, tiếng gió thổi và giọng núi hét. Nhớ những khúc trường ca dữ dội. Con từ từ bước lên, đường hoàng, như sóng cuộn nhịp nhàng. Con ôm bóng âm thầm, lá gai và cỏ sắc. Trong hang tối, khi con nhắm mắt, mọi vật im lặng. Con biết mình chúa tể cả muôn loài, giữa chốn thiên nhiên không tên, không tuổi. Có biết giờ đây những đêm vàng bên bờ suối, con sẽ say mồi đứng uống ánh trăng? Hay những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn, con sẽ lặng ngắm giang sơn thay đổi? Hay bình minh cây xanh nắng gội, tiếng chim hát giấc mơ của con sẽ tưng bừng? Hay chiều lênh láng máu sau rừng, con chờ đợi mặt trời chói chang để chiếm lấy phần bí mật?

Nhưng đáng tiếc! Thời oanh liệt đã biến mất đâu rồi? Bây giờ con ôm niềm uất hận. Con ghét những cảnh không đời nào thay đổi, những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối. Con ghét hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng. Con ghét dải nước đen giả suối, không thông dòng. Con ghét những mô gò thấp kém. Con ghét những vết gai lá hiền lành, không bí hiểm, nhưng vẫn bắt chước vẻ hoang vu của chốn ngàn năm cao cả, âm u.

Ồ, rừng hùng vĩ! Nơi đó, con là chúa tể. Nơi đó, con vùng vẫy ngày xưa. Nhưng giờ đây, con không còn được thấy nữa. Con có biết trong những ngày ngao ngán, con theo giấc mơ to lớn để hồn con gần ngươi? Ôi cảnh rừng ghê gớm của con ơi!

Nhìn lại tác giả của tác phẩm “Nhớ rừng”, Thế Lữ (1907- 1989), tên khai sinh là Nguyễn Thứ Lễ, là nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào Thơ mới trong buổi đầu. Ông đã đóng góp quan trọng trong việc đổi mới thơ ca và mang lại thành công cho phong trào Thơ mới.

Bài thơ “Nhớ rừng” được sáng tác vào năm 1934 và in trong tập “Mấy vần thơ – 1935”. Bài thơ được chia thành 3 phần. Đoạn 1 và 4 mô tả cảnh con hổ bị nhốt trong vườn bách thú, đoạn 2 và 3 mô tả cảnh con hổ ở chốn giang sơn hùng vĩ, và đoạn 5 thể hiện niềm khao khát tự do mãnh liệt. Bài thơ sử dụng phương thức biểu đạt chính là biểu cảm và thể thơ 8 chữ.

Giá trị nội dung của bài thơ là thể hiện tình cảm u uất của lớp thanh niên trí thức yêu nước và thức tỉnh ý thức cá nhân. Con hổ tượng trưng cho sự bất hòa và phẫn uất của người dân mất nước Việt Nam trong cảnh đời tối tăm. Bài thơ sử dụng ngôn ngữ độc đáo với các biện pháp nghệ thuật như nhân hóa, so sánh, điệp cấu trúc, câu hỏi tu từ, ẩn dụ chuyển đổi cảm giác. Giọng điệu và nhịp thơ trong bài thơ linh hoạt, khi thì buồn thảm, khi hào hùng, lẫm liệt.

Bài thơ “Nhớ rừng” của Thế Lữ mang đến cho người đọc những cảm xúc sâu sắc về sự khao khát tự do và sự tiếc nuối về quá khứ.

About The Author