Truyện ngắn “Bến Quê” của Nguyễn Minh Châu kể về cuộc đời Nhĩ – một người đàn ông bị bệnh tật và phải nằm liệt giường suốt đời. Anh từng khám phá khắp nơi trên Thế giới, nhưng chưa bao giờ đặt chân tới bên kia sông Hồng ngay trước cửa nhà mình.

Hiện tại, Nhĩ đang ốm nằm liệt giường, cơ thể bị tàn phá nặng nề. Nhưng nhìn ra cửa sổ, anh nhìn thấy cánh buồm, con đò và những người qua lại trên bến sông. Anh nghĩ về vợ và con trai của mình, và thấy gia đình là nơi anh tìm thấy sự an ủi trong những ngày đau ốm.

Trong truyện, chúng ta cũng gặp ông giáo Khuyến – một cụ già hàng xóm – đến thăm Nhĩ. Ông ta bất ngờ thấy mặt Nhĩ đỏ rực khác thường. Cùng lúc đó, một con đò đi qua bến sông.

“Bến Quê” là một truyện đơn giản nhưng mang ý nghĩa sâu sắc. Qua cuộc sống của Nhĩ, một người bệnh tật sắp từ giã cuộc đời, Nguyễn Minh Châu muốn nhấn mạnh về ý thức về con người, cuộc sống và cách sống.

Nhĩ đã trải qua nhiều thăng trầm, đã đi khắp nơi trên Thế giới. Anh được trải nghiệm những cảnh đẹp và món ăn ngon từ mọi nơi. Nhưng chỉ khi đối diện với những ngày ốm đau, anh mới cảm nhận thực sự về những cảnh đẹp bình dị và sự quan trọng của gia đình. Anh nhìn ra cửa sổ và thấy những thứ quen thuộc như hoa bằng lăng, sông Hồng và bãi phù sa. Anh thấy những màu sắc ấm áp và cao hơn trời. Nhĩ muốn nhắc nhở mọi người hãy biết trân trọng và yêu quý những cảnh vật đơn giản và gần gũi của quê hương, điều đó là tâm hồn của chúng ta.

Trong những ngày ốm đau, Nhĩ nhận thấy sự quan tâm của vợ và con cái. Anh cảm nhận được tình yêu và sự chăm sóc tận tâm từ vợ mình. Nhĩ cảm thấy xúc động trước những điều bình dị và thân thương này mà anh trước đây ít để ý. Anh cảm thấy hối hận vì anh đã làm vợ mình phải khổ tâm, nhưng vẫn im lặng chịu đựng.

About The Author