Đại bàng và gà

Ngày xửa ngày xưa, trên một ngọn núi lớn, tồi tại một tổ chim đại bàng với bốn quả trứng lớn. Một trận động đất xảy ra, làm rung chuyển ngọn núi và một quả trứng rơi xuống trại gà dưới chân núi. Một con gà mải mê ấp trứng lớn đó. Một ngày nọ, quả trứng nở ra một con chim đại bàng con xinh đẹp. Nhưng không may, chim con lại được nuôi lớn như một con gà. Dần dần, chim đại bàng tin rằng mình chỉ là một con gà thôi. Mặc dù yêu quý gia đình và ngôi nhà của mình, nhưng tâm hồn chim vẫn khao khát một cuộc sống cao cả, xa xỉ hơn. Mỗi lần chim ước mơ, đàn gà luôn nhắc nhở chim rằng nó chỉ là điều không thể. Cuối cùng, chim không còn ước mơ nữa và tiếp tục sống như một con gà. Cuối cùng, sau một thời gian dài sống như gà, chim đại bàng qua đời.

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của câu chuyện là gì?

Câu 2: Tại sao chim đại bàng con không dám bay cao?

Câu 3: Ý nghĩa của nhan đề “Đại bàng và gà” là gì?

Câu 4: Thông điệp được rút ra từ câu chuyện là gì?

Ước mơ đến hiện thực

Đoạn văn trên đề cập đến sự cần cù và ý chí mạnh mẽ để biến ước mơ thành hiện thực. Chúng ta không thể chỉ dừng lại ở mức ước mơ, mà cần có sự dũng cảm để thực hiện những khát vọng của chúng ta. Đường tới thành công có thể gặp nhiều khó khăn, thách thức và thất bại tạm thời, nhưng chúng ta cần kiên trì và không bỏ cuộc. Đôi khi, chúng ta cũng cần có sự giúp đỡ và sự đồng hành của những người xung quanh để thực hiện những ước mơ lớn lao. Đồng thời, cũng phê phán những người thiếu ý chí, dễ dao động và dễ bỏ cuộc giữa chừng.

Thi trung hữu họa – Thi trung hữu nhạc

Cổ nhân từng nói: “Thi trung hữu họa, thi trung hữu nhạc”. Ý kiến này có thể được giải thích thông qua đoạn thơ trong bài “Việt Bắc” của Tố Hữu:

“Ta về, mình có nhớ ta
Ta về, ta nhớ những hoa cùng người
Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi
Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng.
Ngày xuân mơ nở trắng rừng
Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang
Ve kêu rừng phách đổ vàng
Nhớ cô em gái hái măng một mình
Rừng thu trăng rọi hòa bình
Nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung.”

Trong bài thơ “Việt Bắc”, Tố Hữu đã sử dụng hình ảnh và giai điệu để tạo nên những bức tranh đẹp về thiên nhiên và con người Việt Bắc. Đoạn thơ này thể hiện sự kết hợp giữa họa và nhạc trong thơ. Hình ảnh đã được sắp xếp hài hòa và nhạc điệu đã tạo ra sự cân bằng và êm dịu. Ngôn từ trong thơ giàu cảm xúc và tạo ra những rung cảm sâu sắc. Cảnh vật và con người trở nên sống động và đẹp đẽ thông qua những hình ảnh tươi sáng và giai điệu êm dịu.

Truy cập Cunghocvui.com để đọc thêm những bài viết bổ ích và cập nhật thông tin mới nhé! Chúc các bạn học tập tốt!

About The Author