Hãy tưởng tượng một tập thơ vô cùng đặc biệt, nơi mà nỗi buồn và may mắn gắn bó với nhau. Đó chính là “Thơ Dâng” của thi hào Rabindranath Tagore. Một tập thơ độc đáo gồm 103 bài nhỏ không đề, được chọn lọc từ những bài thơ mà ông viết từ năm 1900 bằng tiếng Bengal và dịch sang tiếng Anh.

Tuy nhiên, điều thú vị là “Thơ Dâng” đã có một số phận may mắn không ngờ. Tại một thời điểm, khi Rabindranath Tagore đang điều trị bệnh tại quê nhà, ông đã dịch tập thơ từ tiếng Bengal sang tiếng Anh. Một sự cố nhỏ đã khiến tất cả những gì ông viết bị rơi từ hộp đựng. Nhờ sự may mắn, ông đã nhận lại bản thảo từ cơ quan quản lý tài sản tại London, và từ đó tập “Thơ Dâng” được công chúng trên toàn thế giới biết đến.

Ngay khi xuất bản ở London, “Thơ Dâng” đã chinh phục tâm hồn của các nhà thơ phương Tây. William Yeats, một thi hào Ireland đã viết trong lời giới thiệu: “Những bài thơ trữ tình đã chỉ ra một thế giới mà tôi từng mơ thấy từ rất lâu…” Nhà thơ Mỹ nổi tiếng Ezra Pound cũng cho biết: “Chúng tôi đã bất ngờ tìm thấy Hy Lạp mới của mình.”

Sau khi tập “Thơ Dâng” gây chấn động trong đời sống thi ca châu Âu, Rabindranath Tagore được trao giải Nobel văn học. Ông không thể đến Thụy Điển nhận giải, nhưng đã gửi một bức điện cảm ơn ngắn. Toàn bộ số tiền nhận được ông đã tặng lại cho các học sinh của ngôi trường do ông dựng lên ở Santiketan.

Một điều đáng chú ý là dù “Thơ Dâng” đã nổi danh trên toàn cầu, nhưng vẫn có những ý kiến trái chiều về công trình của Rabindranath Tagore. Một số học giả Ấn Độ đã chỉ trích những trang văn của ông. Tuy nhiên, điều này không làm mờ đi giá trị và tầm ảnh hưởng của tập thơ đặc biệt này.

Với tập “Thơ Dâng”, Rabindranath Tagore đã ghi danh vào lịch sử văn học Ấn Độ. Tuy đời sống của ông không tránh khỏi áp lực và khó khăn, nhưng “Thơ Dâng” đã mang đến cho ông niềm cảm hứng vô tận. Ngoài ra, tập thơ cũng đã gắn kết tình yêu lãng mạn giữa Rabindranath Tagore và Victoria Ocampo, một nữ văn sĩ người Argentina.

Rabindranath Tagore là tác giả trong số những người đoạt giải Nobel văn học có tác phẩm được dịch sang tiếng Việt nhiều nhất. Từ năm 1924, sáng tác của ông bắt đầu được quảng bá và gây chú ý đối với độc giả Việt Nam. Đặc biệt, khi ông ghé thăm Sài Gòn vào năm 1929, nhà thơ Đông Hồ đã dịch hai bài trong “Thơ Dâng” ra thơ song thất lục bát.

“Thơ Dâng” của Rabindranath Tagore đã trở thành một biểu tượng văn hóa toàn cầu và là niềm kiêu hãnh của người Việt Nam khi thấy một tác phẩm ấn tượng của một nhà thơ vĩ đại đã truyền cảm hứng cho hàng triệu con người.

About The Author