Một lời thơ không thể nào quên đi về nỗi đói năm 1945 của Bàng Bá Lân đã mãi ghi sâu trong tâm trí người Việt. Đó là thời kỳ đen tối, khi mà hàng triệu người đã hy sinh vì nạn đói đau thương.

Một thời kỳ đen tối

Năm Ất Dậu, tháng ba, người ta chưa bao giờ quên được. Đó là thời điểm mà xứ sở Lạc Hồng chìm trong cảnh nghèo đói đến thấu xương tủy. Khắp ngõ ngách đều tràn ngập những cánh tay gầy guộc, những con người mệt mỏi chết đứng vì cơn đau của cơ thể và lòng óc.

Một cuộc chiến không gian

Đói từ Bắc Giang lấn về Hà Nội, đói từ Thái Bình bao vây cả Gia Lâm. Cánh đồng đã chẳng còn màu xanh tươi mát, mà chỉ còn lại những xác chết và mùi tanh hôi. Những người sống sót trở thành thây ma, chỉ còn da thịt bao xương. Họ đã mất đi tất cả và chỉ còn mang trên mình mùi hôi thối từ cái chết.

Nỗi đau trong từng hơi thở

Những người chết không vì bản thân mình, mà là hy sinh vì đất nước yêu dấu. Họ là người dân miền quê đang lao động vất vả trên cánh đồng. Mồ hôi họ đổ để nuôi lúa, chính là nguồn sống của nước Việt. Nhưng trong thời kỳ Nhật Bản và thực dân Pháp đô hộ, họ bị cướp mất kết quả công sức của mình. Lúa, khoai, chuối… mất hết, không còn gì để ăn.

Đói! đói! đói!

Tiếng gọi của cơn đói tràn ngập từ Bắc Giang, từ Hà Nội, từ Thái Bình, từ Gia Lâm… Người dân phải xa quê hương, dẫn theo hy vọng sống qua mỗi ngày. Họ mong chờ mùa lúa vụ, nhưng thật đau lòng khi những hy vọng ấy chỉ là ảo mộng. Họ ra đi với hi vọng sẽ trở về, nhưng không bao giờ có thể trở về nữa.

Chết! Chết! Chết!

Hai triệu người đã mất đi vì nạn đói. Họ sinh ra là người Việt Nam, sống với đất non quê hương. Nhưng chỉ vì thực dân xâm lăng, họ đã phải rời bỏ nước mình, chết thảm vì đau thương. Đó là những người nông dân làm việc trên cánh đồng, những người bị đói chết chỉ vì bọn đô hộ cướp mất lúa.

Đốt cháy lòng ta

Nhớ mãi cái thời kỳ tăm tối ấy! Không thể quên tội lỗi của kẻ xâm lăng. Không thể quên mối thù hận sâu thẳm. Và không bao giờ quên được những người đã chết đói. Năm Ất Dậu tháng ba, đó là nỗi đói không chỉ từ Bắc Giang về Hà Nội, từ Thái Bình tới Gia Lâm. Đó là một nỗi đói đen tối…

About The Author