Ngày xửa ngày xưa, có một cặp vợ chồng sống trong cảnh nghèo đói. Họ phải trải qua những ngày tối tăm, không biết bữa chiều có bữa tối hay không. Khi năm mới đến, trong nhà chỉ còn một bát gạo. Người chồng không ngừng đi qua các cửa hàng giàu có, cuối cùng mới vay được ba công non. Anh vui mừng đến nỗi không thể chờ đến ngày thứ ba mươi để mua đồ Tết cho vợ.

Người vợ đội mũ nón lên đầu, đến chợ để mua sắm. Trên đường về, khi qua một cái mương nước, bà ngã xuống nước sau khi trượt chân trên một hòn đá. Tất cả gạo, thịt, vàng, hương… trong mũ bùn. Thấy số phận không công bằng, bà ngồi bên vệ đường và khóc thút thít.

Đang khóc, một vị quan quen biết đi ngang qua nơi này. Quan sai lính dừng lại và hỏi bà vì sao khóc. Bà kể tình huống của mình và nói:

  • Tôi không sợ chồng đánh, chỉ biết thương mình thôi! Không biết đến khi nào, tôi mới thoát khỏi vận đen này.

Hứng thú với câu chuyện, vị quan quyết định giúp đỡ người phụ nữ để cô ấy có một cái Tết thật trọn vẹn. Quan truyền lệnh:

  • Theo lời nguyên cáo của bà, hòn đá kia là kẻ phạm tội. Ngay cả một hòn đá cũng không thể vượt qua ách nước. Chúng ta sẽ bắt đền nó để bồi thường cho bà. Lính ơi! Đưa cái hòn đá này về công đường và đối chiếu.

Khi thấy hòn đá không di chuyển, quan yêu cầu trói và đem về để tra tấn.

Thông tin về việc quan huyện tra tấn hòn đá để đòi bồi thường đã lan truyền. Mọi người không thể không tò mò, nên họ đổ xô tới công đường để xem. Tại đó, các lính đã được sẵn sàng để tiến hành tra tấn. Tiếng hỏi cung, tiếng quát nạt, tiếng roi vụt vẳng lên. Mọi người tranh nhau ném tiền để được vào cửa. Khi hai cái thúng đựng tiền đã tràn, quan ra lệnh cho lính ngừng tra tấn. Quan đứng trước đám đông và tuyên án bị cáo:

  • Vụ án này rất rắc rối. Theo lời tự thú cùng các chứng cứ, tội đều rõ ràng và không thể chối cãi. Tuy nhiên, chúng ta không thể thi hành án. Mọi người đến đây đều muốn giúp đỡ bị cáo, cho dù mỗi người chỉ giúp một ít. Vì vậy, tất cả tiền trong hai cái thúng này đều sẽ được trao cho bị cáo sử dụng. Bị cáo được tha tự do và có thể trở về như trước hoặc đi bất cứ đâu mình muốn.

Mọi người biết rằng đây là một trò lừa quan tinh vi, nhưng không ai tỏ vẻ tiếc nuối. Người phụ nữ vui mừng đưa tiền về nhà.

Nguồn: Truyện cổ tích Tổng hợp.

About The Author