Vào đầu tháng ba năm 1958, cửa hàng cụ Chính đột nhiên trở nên hối hả. Khách hàng kéo đến mua tranh, đặt tranh không mất một giây nào. Tất cả đều muốn sở hữu bức tranh “Cụ già ngồi câu cá”. Điều gì làm cho bức tranh này hấp dẫn như vậy? Nơi đó có một cảnh hồ sen rộng lớn, một cụ già ung dung ngồi câu cá. Cụ mặc chiếc áo màu xanh cùng với mái tóc bạc trắng nhưng khuôn mặt lại rất tươi tắn và đôi mắt luôn tỏa sáng, cái miệng lúc nào cũng nở nụ cười, tạo nên vẻ đáng yêu và yêu đời của cụ già. Xa xa, về phía chân trời, sau hàng tre, mặt trời mới vừa mọc, tạo nên một ánh sáng màu đỏ bừng. Đó chính là lý do mà mọi người tranh nhau muốn sở hữu bức tranh này. Những người đảm nhiệm quyền lực cũng không ngoại lệ. Cho đến ngày 19 tháng 5, họ sai bọn tay sai đi khám xét từng ngôi nhà. Họ thấy rằng, tất cả các gia đình đều treo bức tranh “Cụ già ngồi câu cá” ngay giữa nhà. Một mật vụ đột nhiên xông vào nhà cụ Bào, người sống cuối phố. Khác với những ngày thường, cụ bà đón tiếp mật vụ và mời anh ta uống trà. Anh ta vừa uống vừa ngắm bức tranh rồi khen ngợi: “Wow, bức tranh đẹp quá!”. Anh ta giả vờ hỏi: “Ông à, trên phố vẫn còn nhiều bức tranh đẹp hơn, tại sao ông không mua để treo cho vui?”. Cụ Bào vuốt râu và trả lời: “Con không biết thôi, bà con tôi thích bức tranh này vì nó vừa có họa lại vừa có thơ nữa, nhất họa nhất thơ mà!”.

Mật vụ mở to đôi mắt và nói:

  • Thật à? Vậy thơ ở đâu mà không thấy đề đây?

Cụ Bào vẫn bình thường:

  • Bài thơ rất hay nhưng có nhiều từ quá nên tôi không muốn ghi đi. Và tất cả mọi người đều biết, kể cả trẻ nhỏ. Nếu con thật sự chưa nghe, lão có thể recite cho con nghe.

Cụ chậm rãi nhấp ngụm trà, sau đó nhìn thẳng vào bức tranh và recite:

“Cụ già thong thả buông cần trúc
Hồ rộng trời in mặt nước hồng
Muôn vạn đài sen hương bát ngát
Tuổi già vui thú với non sông”

Mật vụ nài nỉ xin viết lại bài thơ. Anh ta đọc đi đọc lại và bỗng dưng im lặng, vì thấy các dòng thơ như hình thành một khẩu hiệu “Cụ Hồ muôn tuổi”. Mặc dù kinh ngạc, nhưng nhờ có kinh nghiệm của một người làm nghề, anh ta vẫn giữ được bình tĩnh và nói:

  • Thơ rất hay, nhưng tôi không biết tên tác giả?

Cụ Bào trầm giọng:

  • Tác giả không xa lạ, chính là cụ Sáu sống ở phố chúng ta. Ông đã bị bọn côn đồ đánh đến chết vào tháng hai vừa rồi.

Mật vụ giật mình như mèo bị cắt đuôi, hỏi một số câu không liên quan rồi nhanh chóng ra đi. Một vài ngày sau, họ ra lệnh cấm bức tranh này. Tuy nhiên, vì không có cớ để tịch thu, họ quyết định lạnh lùng và tạm thời “quên” đi vụ việc này.

Trích dẫn từ Tập Đọc Lớp 5 – 1980

Bức tranh Cụ già ngồi câu cá

About The Author