NHỮNG CÂU CHUYỆN LỚP 5 HAY NHẤT (PHẦN 1)

Những câu chuyện dưới đây sẽ mang lại cho bạn những giây phút thú vị và ý nghĩa. Cùng khám phá nhé!

Anh hùng thực sự

Ngày xưa, ở vùng Qua-đa-la-pa-ra, có một ông lão sống cùng ba người con trai. Khi ông sắp mất, ông gọi ba người con vào và nói:

  • Các con của ta, ta chỉ có một viên kim cương từ tổ tiên để lại. Ta muốn trao nó cho người xứng đáng nhất. Hãy ra đi và quay trở về vào ngày đầu tuần sau.

Ba người con đi và đúng hẹn trở về. Người con cả chia nửa tài sản cho những người nghèo khổ. Người con thứ hai cứu một bé gái đang chết đuối. Khi ông lão vui mừng, ông hỏi người con thứ ba:

  • Còn con, con đã làm gì?

Người con thứ ba mới nói:

  • Cha ạ, một buổi sáng, con nhìn thấy một người đầu độc nằm gục bên bờ vực. Một cử động nhỏ là anh ta sẽ rơi xuống vực sâu. Con nhẹ nhàng đến và cứu anh ta. Đấy là San-chô, kẻ thù truyền kiếp của gia đình ta. Bấy lâu nay, anh ta thường đe dọa con. Nhưng sau khi anh ta tỉnh dậy, chúng con đã trở thành bạn bè. Cha ạ, con hiểu rằng mọi người xung quanh ta có thể trở thành bạn dù trước đó họ là kẻ thù.

Ông lão cầm viên kim cương và trao cho người con thứ ba:

  • Con mới chính là người anh hùng thực sự, con trai ạ!

Anh trai

  1. Nhân dịp lễ Giáng sinh, Pôn được anh trai tặng một chiếc ô tô. Một ngày trước lễ Giáng sinh, Pôn thấy một cậu bé đang ngắm chiếc xe và hỏi:
  • Đây là xe của anh à?

Pôn gật đầu và nói:

  • Anh trai tặng nhân dịp Giáng sinh.

Cậu bé bất ngờ:

  • Anh trai cho anh chiếc xe này mà anh không trả tiền à? Giá mà tôi…

Pôn gián tiếp hỏi:

  • Cậu có muốn đi chơi trên chiếc xe của anh không?

  • Rất muốn! – Cậu bé trả lời.

  1. Sau một hồi đi, cậu bé nhìn Pôn và nói:
  • Anh ơi, nhà em gần đây thôi, anh có thể lái xe đến nhà em không?

Pôn cười và nghĩ cậu bé muốn được nhìn thấy hàng xóm trên chiếc xe sang. Nhưng Pôn đã nhầm.

  • Anh đỗ ở đây chờ em nhé! – Cậu bé đề nghị.

Cậu bé chạy lên cầu thang và sau đó quay lại. Cậu mang theo một đứa em trai tàn tật, đặt em trên bậc cầu thang và chỉ vào chiếc xe:

  • Đấy, đó là như anh nói với em. Anh trai anh tặng anh bé nhân dịp Giáng sinh và không trả tiền. Một ngày nào đó, anh sẽ tặng em một chiếc xe như vậy, và em sẽ thấy mọi thứ trong dịp Giáng sinh thật tuyệt vời như anh vẫn kể.

Pôn xuống xe và đưa cả hai lên. Người anh với đôi mắt rạng rỡ cũng lên xe. Cả ba cùng nhau trải qua một chuyến đi Giáng sinh đáng nhớ.

Như vậy, Pôn mới hiểu rằng khi mang hạnh phúc đến cho người khác, ta cũng sẽ hạnh phúc hơn cả.

Bà Táp-táp

  1. Không ai biết tên thật của bà, mọi người gọi bà là Táp-táp vì mỗi khi bước lên một bước, bà lại gõ nhẹ “táp táp” trên đất. Bà bị mù, bà dùng gậy để tìm đường và kiểm tra.

Bà thường đi một mình nhưng không thể qua đường một mình vì sợ bị tai nạn. Trẻ em luôn sẵn sàng giúp đỡ bà. Khi thấy bà Táp-táp đứng bên mép đường, luôn có một em nhỏ đến nắm tay bà. Khi có xe dừng lại, em nhỏ sẽ giúp bà qua đường.

  1. A-lanh là một trong những em nhỏ giúp đỡ bà nhiều nhất. Anh thường gặp bà sau giờ học về. Khi thấy bà đợi, A-lanh chạy đến và đưa bà qua đường.
  • Chào A-lanh! – Bà nói khi nhận ra tiếng bước chân của cậu.

  • Cháu chào bà Táp-táp! – A-lanh trả lời. – Cháu sẽ giúp bà qua đường. Bà đợi một chút… có xe tới rồi… bây giờ… qua rồi.

Chuyện này diễn ra hằng ngày. A-lanh rất thích bà Táp-táp vì bà luôn kể những câu chuyện vui cho cậu nghe.

  1. Một buổi tối tháng mười một, sương mù xuất hiện, che phủ toàn thành phố. Khi A-lanh ra khỏi trường, cậu gần như không thấy gì ngoài nửa bước đi. Cậu không thể tìm đường về nhà.
  • Rùng mình! Y như là đi trong đêm tối. – A-lanh nghĩ. – Mình đang ở đâu vậy? Mình đã bị lạc rồi sao?

A-lanh đứng yên một lúc, hy vọng sẽ có người qua đường để hỏi đường. Nhưng không có ai. Mọi người đều ở nhà. A-lanh tiếp tục đi, cố đọc tên đường. Nhưng sương mù quá dày. Cuối cùng, cậu ngừng lại và cảm thấy xa nhà hơn.

Bỗng nhiên, cậu nghe tiếng “táp, táp, táp, táp”.

  • Chắc là cây gậy của bà Táp-táp! – A-lanh nghĩ. – Nhưng bà làm sao ra đường trong thời tiết như này? Hy vọng bà không bị lạc như mình.

Bà Táp-táp đi ngang qua trước mặt A-lanh. Cậu bé chạy đến và nắm lấy tay bà.

  • Bà Táp-táp ơi, có phải bà cũng bị lạc không ạ? – A-lanh hỏi.

  • Lạc à? – Bà Táp-táp ngạc nhiên. – Tại sao bà lại bị lạc?

  • Hôm nay trời quá tối vì có sương mù. – A-lanh giải thích.

  • A-lanh à, người mù luôn sống trong bóng tối. Có sương mù hay không, cũng như nhau với bà. Bà biết đường, cũng giống như khi trời sáng.

  • Thật sao? – A-lanh ngạc nhiên.

  • A-lanh à, ban ngày, cháu không cần ai, nhưng trong sương mù, bà tài hơn cháu rồi! – Bà Táp-táp cười và nói tiếp. – Hôm nay, bà sẽ giúp cháu. Cháu hãy đi cùng bà. Nhà bà gần đây thôi. Bà sẽ mời cháu uống sữa ca cao, sau đó đưa cháu về nhà.

A-lanh và bà Táp-táp bên nhau đi tiếp. Sương mù vẫn dày đặc nhưng không làm khó khăn cho bà. Bà biết đường trong bóng tối như khi có nắng.

Chẳng mấy chốc, cả hai đến nhà của A-lanh. Mẹ của A-lanh rất vui mừng. Mẹ nghĩ rằng A-lanh phải ở lại trường và đang chuẩn bị đi đón. Mẹ cảm ơn bà Táp-táp đã đưa A-lanh về nhà.

  • A-lanh thường giúp tôi. – Bà Táp-táp cười. – Hôm nay, tới lượt tôi giúp A-lanh. Chào A-lanh! Ngày mai, nếu trời đẹp, A-lanh sẽ giúp tôi qua đường nhé!

  • Vâng ạ! – A-lanh đáp. – A-lanh sẽ là người “mắt” cho bà khi trời đẹp, và bà sẽ chỉ đường cho A-lanh khi trời có sương mù!

Như vậy, câu chuyện này thể hiện sự giúp đỡ của một học sinh đối với người khuyết tật và tấm lòng biết ơn chân thành của người bà đối với cậu bé đã giúp đỡ mình.

Đây chỉ là một phần nhỏ trong những câu chuyện thú vị của lớp 5. Hãy tiếp tục khám phá để tìm hiểu thêm nhiều điều bổ ích!

About The Author