Sâu thẳm bên trong cuộc sống của người trong bao, chúng ta sẽ khám phá ra những điều kỳ quặc và đáng ngạc nhiên. Bê-li-cốp, một giáo viên dạy tiếng Hi Lạp ở một thành phố nhỏ ở Nga, nổi tiếng với phong cách độc đáo của mình. Ông luôn mặc áo đen, đi giày cao su, cầm ô và khoác áo bành tô ấm áp. Những dụng cụ cá nhân của ông đều được để trong một cái bao.

Bê-li-cốp muốn tạo cho mình một vỏ bọc để bảo vệ bản thân khỏi những tác động, ảnh hưởng từ bên ngoài. Ông sống trong sự không thực tại, ngợi ca quá khứ và mơ tưởng về những điều không tồn tại. Ông còn sợ ngay cả ý nghĩ của mình bị lộ ra ngoài, vì vậy ông luôn giữ nó như cất giấu vào “bao”.

Bê-li-cốp có thói quen độc đáo là ghé thăm nhà của các giáo viên khác. Ông đến và chỉ đơn giản là kéo ghế để ngồi, sau đó im lặng nhìn xung quanh như đang tìm kiếm một thứ gì đó. Một giờ sau, ông rời đi. Mọi người đều sợ ông, từ giáo viên cho đến hiệu trưởng, hiệu phó. Mặc dù sống cô đơn, ông cũng mơ tưởng về việc cưới vợ. Và người mà ông ước ao là Va-ren-ca, chị gái của Cô-va-len-cô, một giáo viên trẻ mới ra trường.

Một ngày chủ nhật, Bê-li-cốp chứng kiến cảnh hai chị em Va-ren-ca phóng xe vụt qua, khiến ông rất ngạc nhiên và hoảng sợ. Vì vậy, tối hôm đó, ông đến nhà Va-ren-ca để góp ý. Tuy nhiên, hai chị em bắt đầu cãi nhau và Bê-li-cốp quyết định báo cáo sự việc này với hiệu trưởng. Cô-va-len-cô không kiềm chế được và xô ông mạnh khiến ông ngã nhào xuống cầu thang. Va-ren-ca cười to và làm Bê-li-cốp cảm thấy nhục nhã, ông vội vàng trở về nhà. Một tháng sau đó, Bê-li-cốp qua đời và mọi người thấy nhẹ nhõm, nhưng không lâu sau đó, lối sống trước đây trở lại vì tính cách của Bê-li-cốp đã ảnh hưởng quá lớn đối với mọi người.

Cuộc sống của Bê-li-cốp diễn ra vào năm 1898, vào thời điểm nhà văn đang đối mặt với sự suy nhược ở thành phố I-an-ta, trên bán đảo Crưm, biển Đen. Xã hội Nga đang trở nên ngột ngạt và u ám cuối thế kỷ 19.

Bê-li-cốp được vẽ nên bằng những nét kì quặc và đặc biệt. Ông luôn giấu bộ mặt trong cổ áo bành tô, đeo kính râm. Trang phục của ông luôn màu đen, luôn mặc áo bành tô và đặc biệt là giấu mặt sau chiếc cổ áo bành tô. Ông cũng luôn mang theo ô, đồng hồ quả quýt và chiếc dao nhỏ để gọt bút chì, tất cả đều được để trong bao.

Cuộc sống của Bê-li-cốp đầy kỳ quặc. Ông luôn mặc áo khoác ngoài, đội mũ, đóng cửa và cài then. Buồng ngủ của ông rất chật như cái hộp. Sinh hoạt hàng ngày, ông luôn đi giày cao su, cầm ô, mặc áo bành tô, đeo kính râm, mặc áo bông trần và nhét bông vào lỗ tai. Khi ngồi xe ngựa, ông luôn kéo mui lên và khi ngủ, ông chặt chăn trùm đầu kín mít.

Bê-li-cốp có tính cách nhút nhát và ngại giao tiếp. Ông không bao giờ dám có ý kiến về bất kỳ vấn đề nào và luôn giữ ý nghĩ của mình cất giấu trong bao. Ông cảm thấy sợ hãi và khó chịu trong cuộc sống, nhưng lại ca ngợi và tôn sùng quá khứ. Ông luôn tuân theo các chỉ thị và thông tư một cách tự động, máy móc. Bê-li-cốp sống cô đơn, lo lắng và sợ hãi. Ông luôn đóng cửa, cài then và buồng ngủ của ông nóng nực, ngột ngạt. Khi ngủ, ông cảm thấy rờn rợn và sợ kẻ trộm xâm nhập vào nhà.

Cái chết của Bê-li-cốp xuất phát từ một va chạm với Cô-va-len-cô, khiến ông ngã cầu thang. Va-ren-ca cười phá lên khiến ông cảm thấy xấu hổ và sợ hãi. Ông qua đời một tháng sau đó và cái chết của ông là tất yếu. Với kiểu người và lối sống của mình, ông không thể tồn tại lâu dài trong xã hội.

Khi Bê-li-cốp còn sống, mọi người đều khinh thường và sợ hãi ông. Lối sống của ông đã ảnh hưởng mạnh mẽ và dai dẳng đến mọi người trong thành phố. Các bà cô không dám tổ chức diễn kịch vào thứ bảy, nhà tu hành không dám ăn thịt và đánh bài. Người ta sợ nói to, sợ gửi thư, sợ làm quen và sợ đọc sách. Khi Bê-li-cốp qua đời, ban đầu mọi người cảm thấy nhẹ nhàng và thoải mái, nhưng sau đó, mọi thứ trở lại như cũ, nặng nề và u ám. Mặc dù Bê-li-cốp đã chết, nhưng những kiểu người và lối sống như ông vẫn còn tồn tại và ảnh hưởng đến xã hội Nga lúc bấy giờ.

“Cái bao” xuất hiện lặp lại nhiều lần trong truyện, là biểu tượng giàu ý nghĩa và tạo nên sự sáng tạo nghệ thuật độc đáo của tác giả. Nó không chỉ là một công cụ để gói đựng đồ vật mà còn là biểu tượng cho lối sống và tính cách của Bê-li-cốp. Cái bao đại diện cho cuộc sống trói buộc và kìm hãm của nhân dân Nga và tri thức cuối thế kỷ 19.

Truyện ngắn “Người trong bao” thể hiện cuộc đấu tranh của con người với cái bao chuyên chế và khát vọng sống là mình, tự do thoát khỏi lối sống “trong bao”. Nó là lời kêu gọi thức tỉnh con người từ cuộc sống hẹp hòi đến một cuộc sống rộng mở, chân thực, lành mạnh và tràn đầy ý nghĩa.

Với cách kể chậm rãi, u buồn và sự giễu cợt sâu sắc, truyện ngắn này tạo nên một giọng điệu riêng. Nhà văn xây dựng nhân vật Bê-li-cốp như một biểu tượng mang tính đại diện cho một giai cấp xã hội. Biểu tượng “cái bao” cũng là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo, giàu ý nghĩa.

Truyện ngắn “Người trong bao” không chỉ là một câu chuyện giải trí mà còn chứa đựng giá trị nghệ thuật và sự suy ngẫm về cuộc sống. Hãy sống rộng mở, chân thực và tìm kiếm ý nghĩa cao đẹp trong cuộc sống của chúng ta.

About The Author